Bị chị dâu chồng ghét chỉ vì được mẹ chồng yêu

| Tâm sự

GiadinhNet - Tôi về làm dâu út trong một gia đình có ba người con trai. Đồng nghĩa với việc tôi không có chị chồng nhưng có thêm hai người chị dâu chồng.

Những tưởng rằng như thế, cùng phận đi làm dâu, ba chị em tôi sẽ yêu thương nhau, gần gũi nhau. Nhưng chuyện ngược đời, tôi về nhà sau cùng và đang bị hai chị dâu chồng ghét nhất.

Tôi là dâu út, dĩ nhiên tôi trẻ hơn các chị. Tôi cũng có học vấn cao hơn các chị dâu chồng. Biết mình vậy tôi luôn cố gắng khiêm nhường. Thế nhưng tôi vẫn bị các chị tỏ thái độ rõ rệt. Nguyên nhân sâu xa, tôi nghĩ mình được mẹ chồng yêu thương. Và thực lòng tôi cũng thương bà hơn hẳn hai chị. Vì sao tôi nói thế? Bởi tôi chưa bao giờ nói xấu mẹ chồng. Trong các cuộc nói chuyện ba chị em, mỗi khi các chị tỏ ý không hài lòng về mẹ chồng tôi đều lảng tránh. Tôi không hùa theo nên các chị chồng tôi không thích. Thực tình tôi thấy mẹ chồng tôi không đến nỗi nào. Có chăng bà chỉ chậm chạp, nông dân hơn nên lối sống có thể vì thế mà khác nhau. Chứ từ sâu thẳm tôi biết mẹ chồng mình là người tốt.

Thấy mẹ chồng bị huyết áp cao, tôi mua cho bà chiếc vòng đeo cổ để điều chỉnh huyết áp. Các chị biết chuyện nói khéo tôi là "giỏi nịnh mẹ", là "cũng biết thể hiện gớm". Tôi nghe mà buồn hết cả lòng. Tôi coi mẹ chồng như mẹ đẻ thì chẳng lẽ tặng mẹ chồng một chiếc vòng vì sức khỏe của bà cũng là sai chăng? Mà mẹ chồng tôi rất biết điều. Tôi tặng bà một thì bà lại tìm cách biếu lại gia đình tôi cái gì đó. Khi thì bà gửi lên cho nhà tôi gạo, lúc gửi lên cho bọn trẻ chục trứng. Nó chẳng thấm gì so với món quà tôi tặng bà nhưng rõ ràng bà là người rất biết nhìn nhận và không bao giờ "ăn cả".

Lần khác tôi mang về nhà cái máy tập thể dục, tôi mua 2 triệu, để tặng lại bố mẹ chồng vì bố mẹ chồng tôi rất chăm tập thể thao. Thấy vậy, hai chị dâu chồng tôi cũng "thêm" vào với mẹ chồng: "Máy này người già tập không hợp. Tốt nhất mẹ nên đi bộ ra ngoài tập, hít thở không khí, gặp người nọ người kia tốt hơn nhiều so với ngồi nhà tập". Nói thật, tôi trùng hết cả lòng khi nghe nói vậy. Nhưng mẹ chồng tôi ứng xử rất văn minh. Bà bảo: "không sao, mẹ cũng cần chiếc máy này, ngày mưa ngày rét mướt không ra ngoài được thì mẹ lại có máy tập ở nhà". Đến đó hai chị tôi mới im không nói gì.

Đi nghỉ mát về tôi cũng mua biếu ông bà ít đồ tươi. Tính tôi thoải mái nên mua nhiều. Tôi chất đầy tủ lạnh. Thấy vậy các chị nhất định không ăn, bảo là cá biển đang nhiễm độc, mang về rồi gây độc cả nhà. Tôi giải thích mãi rằng đây là cá ở vùng biển không bị nhiễm độc, thì các chị nói: "truyền thông người ta biện hộ thế chứ cá nào ở biển nào mà chả nhiễm độc như nhau". Thấy vậy mẹ chồng tôi lại thanh minh giúp. Bà nói: "Mẹ đọc báo rồi, ở vùng biển Thanh Hóa là không bị. Con cứ để đấy mẹ ăn dần, đỡ tiền mua thức ăn hàng ngày".

Cứ thế, tôi càng thể hiện sự quan tâm với mẹ chồng thì càng bị các chị ghét. Mẹ chồng càng "bênh" tôi thì các chị càng như "ngồi trên đống lửa". Tôi phải làm sao để dung hòa mối quan hệ này. Tôi thực sự rất buồn lòng. Mong nhận được lời khuyên từ các chị em. Xin chân thành cảm ơn!

thuytran...@gmail.com

Thanh Loan
Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.