Bố vợ đột ngột qua đời nhưng phản ứng của con rể lại khiến mọi người kinh ngạc
GĐXH – Ngay khi chồng vừa dứt lời, tôi đau đớn, nghẹt thở đến mức loạng choạng suýt ngã. Tôi uất ức gào khóc, lao vào đánh mắng anh ta như một kẻ điên dại…
Tôi vừa trải qua những chuỗi ngày đen tối nhất trong cuộc đời khi vừa mất bố vừa nhận ra bản thân đã bị chồng lừa dối bấy lâu nay mà không hề hay biết.
Biến cố xảy đến với gia đình tôi đúng đêm 29, rạng sáng 30 Tết vừa rồi. Nhận cuộc điện thoại của em trai lúc hơn 2 giờ sáng, chân tay tôi bủn rủn, khóc nấc không thành tiếng.
Tôi vội vàng thu xếp quần áo từ nhà chồng ở quê để trở lại nhà bố mẹ đẻ trên thành phố gấp (cách hơn 50 km). Tuy nhiên, trái ngược với tâm trạng hỗn độn của tôi, chồng lại tỏ ra lạnh lùng, không một chút thương cảm, thậm chí còn tỏ ra chần chừ không muốn đi trong ngày 30 Tết.
Dù nhận ra sự bất thường của chồng nhưng trước sự ra đi đột ngột của bố, tôi cũng không còn tâm trạng nào để trách móc, hờn giận anh ta. Điều duy nhất trong tâm trí tôi lúc đó là phải nhanh chóng về bên mẹ và em trai, cùng gia đình vượt qua nỗi đau mất mát quá lớn này.

Ảnh minh họa
Vì bố tôi mất vào ngày cuối cùng của năm nên mọi việc càng trở nên gấp gáp. Gia đình tôi phải lo hậu sự cho bố chỉ trong ngày 30, để hôm sau không làm ảnh hưởng đến hàng xóm xung quanh đón Tết.
Thế nhưng, cả một ngày dài, chồng tôi vẫn dửng dưng như người "ra đi" ấy không hề có mối quan hệ gì với anh ta cả. Ngay cả nhìn mặt ông lần cuối, anh ta cũng né tránh. Không chỉ tôi mà tất cả mọi người trong gia đình đều tổ ra kinh ngạc trước thái độ đó.
Tôi không biết tại sao chồng mình lại có hành xử khác thường như thế. Bởi trong suốt hơn 4 năm sống cùng gia đình nhà vợ, chồng tôi vẫn tỏ ra bình thường. Bố tôi là người lo công ăn việc làm cho con rể, cưu mang anh ta dù ban đầu ông phản đối cuộc hôn nhân này. Nhưng vì tôi thời điểm đó đã có thai nên ông cũng đành chấp nhận.
Khi còn sống, bố tôi nóng tính nên có đôi lần to tiếng dạy bảo con rể nhưng đó là vì ông muốn tốt cho anh ta, muốn anh ta hạn chế chơi bời, tập trung làm ăn, lo cho gia đình. Như vậy thì có gì là quá đáng? Mà kể cả là chồng tôi không hài lòng với bố vợ đi chăng nữa thì "nghĩa tử là nghĩa tận", tại sao anh ta lại có hành xử như một kẻ máu lạnh, tàn nhẫn đến thế.
Điều khiến tôi uất ức hơn, ngày mùng 2 Tết, chồng đã bỏ về nội, bỏ mặc 2 mẹ con tôi ở lại. Trước khi đi, anh ta chỉ nói ngắn gọn một câu, anh ta ở đến giờ phút này là tròn đạo hiếu lắm rồi, chứ thực chất, bố vợ không xứng để anh ta tôn trọng.
Câu nói ấy như chạm vào giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng trong tôi nhưng tôi vẫn phải cắn răng nhẫn nhịn. Tôi không muốn mẹ tôi phải chịu thêm bất kỳ cú sốc nào thêm nữa. Bởi bố tôi mới mất, cả nhà như đứt từng khúc ruột vì đau xót, nếu mẹ tôi biết con rể lại khinh thường bố vợ đến thế, liệu bà có chịu đựng nổi không?
2 tuần kể từ ngày bố mất, tôi đã hỏi chồng rất nhiều lần về nguyên nhân anh ta đối xử với người đã khuất như thế, song đều không nhận được câu trả lời. Mãi cho đến hôm qua, trong lúc chồng say mềm cùng hội bạn thân, tôi mới biết được lý do thật sự là gì. Nhưng nó lại đau đớn quá sức tưởng tượng của tôi.
Giữ lúc say, chồng nhìn tôi nói bản thân đã hối hận khi lấy tôi, để phải chịu cảnh "chó chui gậm chạn" bao nhiêu năm qua. Anh ta nói, anh ta nhục nhã khi luôn bị bố vợ coi thường là đồ bỏ đi, là loại đàn ông bám váy vợ. Rồi anh ta có cố gắng, nỗ lực bao nhiêu đi chăng nữa cũng không làm hài lòng ông ấy.
Cuộc sống ấm ức biến anh ta từ một người đàn ông hoạt bát, nhanh nhẹn trở thành một kẻ lầm lì, ít nói, sống thu mình không nhìn thấy tương lai.
"Ông ấy khinh tôi, tôi chịu nhưng việc làm mất nhân tính của ông ấy thì cả đời này tôi không bao giờ quên. Cô có biết vì sao tôi hận ông ấy không. Mới vài tháng trước thôi, ông ta đã sai người can thiệp, tước đi mạng sống đứa con chưa kịp chào đời của tôi. Và giờ, ông ta đã bị quả báo. Tôi hả lòng hả dạ lắm".
Ngay khi anh ta vừa dứt lời, tôi đau đớn, nghẹt thở đến mức loạng choạng suýt ngã. Tôi uất ức gào khóc, lao vào đánh mắng anh ta như một kẻ điên dại. Tôi không tin những gì mình vừa nghe lại được thốt ra từ người chồng mình hết mực yêu thương.
Nếu toàn bộ những gì anh ta nói là sự thật thì tôi đã bị chồng lừa dối, phản bội từ lâu. Và bố tôi đã phát hiện ra điều đó mà âm thầm xử lý ư? Chuyện gì đang xảy ra với cuộc đời của tôi vậy?
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.



