Buồn tê tái vì chồng quá sĩ diện
GiadinhNet – Nhiều người chán chồng vì chồng đi ngoại tình, vô tâm, không yêu thương vợ con nhưng tôi đây lại chán chồng vì anh ấy quá sĩ diện.
Chồng tôi đẹp trai vừa phải, công tác tại một Vụ thuộc một Tổng cục. Thời còn yêu nhau, anh ấy rất ga lăng, thường xuyên tặng cho tôi những món quà đắt tiền và là người sẵn sàng chi trả các cuộc vui chơi, tụ tập của tôi và bạn bè. Điều đó khiến tôi rất “mát mặt”, có phần vênh vang tự hào mỗi khi ai đó khen ngợi người yêu hào phóng.
Tuy nhiên, sau hôn nhân, mọi chuyện hoàn toàn khác.
Tôi và anh cưới nhau đã được hơn 3 năm, có một con gái gần 2 tuổi. Chúng tôi hiện vẫn chưa mua được nhà, phải thuê một căn hộ tập thể với giá 3,5 triệu/tháng.
Tôi cũng làm viên chức nhà nước, lương được gần 6 triệu đồng/tháng. Anh tổng thu nhập được khoảng 10 triệu. Do vậy, gánh nặng cơm, áo, gạo, tiền khiến tôi nhiều khi bị mệt mỏi cùng nhiều phen khốn đốn bởi tính sĩ diện của chồng.
Nhiều khi tôi chẳng hiểu nổi vì sao chồng mình lại sĩ diện đến mức như thế, trong khi cuộc sống gia đình tôi biết bao thứ phải lo toan.

Ảnh minh họa
Bố mẹ chồng tôi ở Bắc Ninh, năm nay hơn 60 tuổi, đều làm nông nghiệp, sức khỏe yếu. Anh là người thành đạt nhất nhà, được học hết đại học còn anh trai và 2 em gái học hết lớp 12, không đỗ đại học, đi làm công nhân. Chính vì vậy vợ chồng tôi không trông chờ được sự hỗ trợ vật chất từ gia đình bên nội, ngược lại việc to việc nhỏ bên nội hai vợ chồng đều phải đứng ra lo.
Gần 3 năm lấy nhau, cố gắng dành dụm mãi cả hai vợ chồng mới có khoản tiết kiệm gần 100 triệu. Tôi bảo tích cóp lại để mua một căn hộ chung cư theo diện nhà ở thu nhập thấp nhưng anh cứ nằng nặc đòi bằng được mua ô tô mặc tôi đưa ra mọi lý do là “an cư mới lạc nghiệp”, nếu có xe mỗi tháng phải mất 1 triệu phí gửi, chưa kể tiền xăng, phí bảo dưỡng… Tranh luận mãi, cuối cùng tôi đành phải nhượng bộ, giải quyết khâu oai của chồng bằng việc phải vay mượn bạn bè, họ ngoại cho đủ 400 triệu để mua một chiếc xe đã qua sử dụng.
Không những thế, chồng tôi còn thích quần áo hàng hiệu (hàng hiệu giá bình dân như Canifa, JohnHenry…anh chê là đi đâu cũng gặp người mặc giống mình) nên anh thường mua hàng nhái của Lacoste, Nike hay chờ các đợt nhãn hàng Lare Boss, Bossini, Bolzano, Giovanni giảm giá. Anh bảo mặc đồ hàng hiệu xịn người ta sẽ nhìn mình với con mắt khác: “Ở nhà mình mặc thế nào cũng được nhưng ra ngoài phải ăn mặc cho đàng hoàng, để người khác nể trọng”.
Ngoài ra, cứ mỗi lần có ai đó rủ vợ chồng tôi đi ra ngoài cà phê hay ăn sáng để đổi khẩu vị là y như rằng anh cứ giành trả tiền cho bằng được: “Có đáng bao nhiêu đâu, để em/anh trả cho”. Rất nhiều lần như thế khiến hầu bao của vợ chồng tôi vốn dĩ đã nhỏ lại càng nhỏ hơn. Chưa kể, mỗi lần về quê, gặp ai anh cũng tự hào khoe rằng mình giờ làm “sếp” trong khi thực tế vẫn chỉ là chuyên viên. Tết đến, ai đến nhà chúc Tết anh cũng mừng tuổi, người già thì 200 nghìn, trẻ con thì 50-100 nghìn, trong khi tôi chắt bóp từng đồng một, chỉ dám biếu bố mẹ hai bên 3 triệu, không sắm sửa quần áo mới cho mình và con. Giờ ngồi gõ những dòng này, nghĩ lại việc mình tần ngần sờ chiếc váy hơn 200 nghìn cho con gái diện Tết mà phải đặt lên đặt xuống mặc chị chủ cửa hàng bảo “Em lăn tăn làm gì, kiểu này con gái mặc yêu lắm” mà rơi nước mắt.
Tôi đã từng góp ý, chia sẻ với chồng nhiều lần là vợ chồng mình có bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu, không phải gồng mình, lấy oai thiên hạ mà hãy dành tiền để cho con học trường tốt, vay ngân hàng lãi suất thấp để mua lấy một căn hộ chung cư nhưng anh nghe rồi để đấy. Tôi thấy buồn tê tái. Đã nhiều lúc, tôi thầm nghĩ, ngày xưa mình còn trẻ, chưa suy nghĩ sâu sắc, giá như tìm hiểu kỹ hơn, tôi đã chọn một người khác làm chồng chứ không phải là anh bây giờ….
Đ.H (Cầu Giấy, Hà Nội)
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.