Cái kết ê chề cho trai làm thuê 'khát' tiền của bà chủ đa tình
Trong khi tôi tràn trề sức trai và lúc nào cũng mơ một cuộc sống dư giả, sung túc, thế nên không khó để tôi nhận ra bà chủ cần gì ở tôi và tôi cần gì ở bà.
Bỏ học từ khi dang dở lớp 12, tôi theo bạn bè vào tuốt trong Sài Gòn làm đủ nghề để kiếm sống mặc dù ở quê không thiếu việc cho tôi thỏa sức trai. Tôi dám khẳng định điều đó vì ngoài làm nông, bố tôi còn có việc vác cưa bào đi ăn cơm thiên hạ đủ để nuôi tôi và hai cô em gái không phải đứt bữa học hành, mà bố cũng luôn muốn tôi theo nghề của bố để ổn định cuộc sống nếu con chữ không cho tôi cơ hội đổi đời.
Thế nhưng ở cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới tôi quyết rời bố mẹ, xa các em, xa lũy tre làng phần để thỏa chí bay nhảy, phần để ngầm xứng đáng là anh trai cả cho 2 đứa em gái noi theo.
May mắn nhờ vào dáng vóc cao lớn, khuôn mặt với những nét nam tính cương nghị ưa nhìn, lại là con nhà lao động nên tôi thường được chủ lựa chọn trước tiên trong đám thanh niên đứng chờ việc ở góc chợ nên nói chung tôi không gặp cảnh bữa đói, bữa no của kẻ làm thuê công nhật.
Bám trụ ở Sài Gòn được 3 năm, tôi tằn tiện chi tiêu chắt bóp để dành được một số vốn kha khá. Nghĩ cố tích cóp thêm một thời gian nữa rồi trở về quê góp cùng bố mở xưởng mộc tại nhà lấy vợ, sinh con, yên ấm gia đình cho bố mẹ mát lòng, mát ruột. Thế nhưng tôi được hưởng số sướng khi lọt vào mắt xanh của bà chủ khách sạn trên một con phố sầm uất đắt khách. Bà cần tuyển nam thanh niên bảo vệ to khỏe, mẫn cán, nhanh nhẹn thật thà, mà chắc chắn mấy tiêu chuẩn đó tôi thừa sức làm hài lòng bà chủ.
Đến nhận việc tôi mới biết bà chủ trẻ trung, xinh đẹp, thời trang hàng hiệu, son phấn, nước hoa thơm phức đã ngoài 40 tuổi, bà có chồng là kiến trúc sư nổi tiếng nay trong Nam, mai ngoài Bắc và một anh con trai đang điều hành công ty buôn bán nhà đất mà tuổi chỉ hơn tôi có 2 năm.
Tận tâm với công việc của bà chủ giao sau khi tôi được bà chủ cho đi học một khóa đào tạo vệ sĩ ngắn ngày, tôi luôn khiến bà chủ không nỡ tiết kiệm lời khen ngợi, mà thi thoảng bà lại âu yếm dúi vào tay tôi món tiền thưởng mà lương tháng chưa bằng phân nửa…
Bà chủ giàu có tiền bạc rủng rỉnh, lại đang ở vào thời hồi xuân, còn ông chồng luôn vắng mặt vì bận rộn công việc. Trong khi tôi tràn trề sức trai và lúc nào cũng mơ một cuộc sống dư giả, sung túc, thế nên không khó để tôi nhận ra bà chủ cần gì ở tôi và tôi cần gì ở bà. Bà chủ khôn khéo xếp cho tôi trực ca ngày còn buổi tối tôi là tình nhân của bà.
Bà chủ khá sòng phẳng, khi qua lại với tôi theo kiểu “ăn bánh, trả tiền” nên chẳng mấy mà tôi xông xênh tiêu xài, mua sắm. Không ngờ cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, cuộc mây mưa của tôi và bà chủ bị chính ông chủ bắt tại trận. Thà ông đánh chửi, thu hết đồ đạc, tiền bạc của tôi rồi tha cho tôi để tôi tìm nơi làm khác, đằng này ông lập tức điện cho người quen ở quê tôi báo với bố mẹ tôi rằng chớ để ông nhìn thấy một lần nữa… Nhục nhã ê chề tôi không mở được lời xin lỗi bố mẹ và hai đứa em gái, những người thương yêu, tin tưởng tôi suốt thời gian qua…
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.