Chỉ vì đã "vượt rào", tôi có nên lấy anh?

| Tâm sự

GiadinhNet - Tôi năm nay 30 tuổi, không còn trẻ nữa. Nhưng lúc này tôi đang đứng trước rất nhiều băn khoăn, không biết phải quyết định thế nào cho tương lai của mình.

Tôi gặp và yêu anh khi tôi học năm cuối đại học. Khi ấy anh đã đi làm cho một cơ quan nhà nước. Yêu nhau suốt gần 7,8 năm nay, rất nhiều lần gia đình giục cưới nhưng lúc thì tôi chưa muốn, lúc thì anh chưa muốn... cứ thế thời gian trôi đi, đến giờ tôi đã 30 tuổi. Trong từng ấy thời gian yêu nhau, đã có lúc chúng tôi tạm chia tay, mỗi người tìm một nửa khác, nhưng rồi chúng tôi lại tìm về với nhau. Cũng trong thời gian yêu nhau, chúng tôi đã vượt quá giới hạn. Và đây thực sự là một mặc cảm của tôi.

Ngày đó tôi thực sự chưa sẵn sàng, nhưng cũng khó để giữ gìn khi mà chúng tôi có quá nhiều thời gian bên nhau. Sau lần đó, chúng tôi thoải mái hơn khi đến bên nhau và gần như lần nào gần nhau chúng tôi cũng phải "gần gũi". Vì chuyện đó đã diễn ra nên nhiều lúc tôi tự nghĩ mình như đã là vợ anh.

Thế nhưng dẫu gia đình giục cưới rất nhiều lần và tuổi cũng không còn trẻ nữa, nhưng thực sự tôi luôn băn khoăn chuyện làm vợ anh. Giữa chúng tôi có nhiều điểm thực sự không hợp nhau về nhiều mặt. Khi nhận xét bất cứ vấn đề gì chúng tôi gần như trái ngược. Cứ định làm gì mà làm chung là y như hỏng. Trước chúng tôi chung vốn mở cửa hàng kinh doanh điện thoại, bị thất bại. Sau chuyển qua kinh doanh quần áo cũng hỏng. Rồi chuyển sang làm quán cafe cũng phải dẹp tiệm... Sau tôi tự tách ra thì quán cafe do một mình tôi mở ra lại kinh doanh hiệu quả. Chính vì sự khác nhau quá nhiều trong suy nghĩ và nhìn nhận nên chúng tôi không dễ dàng tìm được tiếng nói chung. Và cũng có thể vì thế mà kinh doanh thất bại.

Một điểm nữa là gia đình tôi và anh cũng có nhiều khác biệt. Gia đình tôi là gia đình công chức, nhưng bố mẹ có buôn bán thêm, vì thế tôi như có gen kinh doanh. Tôi cũng trở nên hoạt bát, nhanh nhẹn và nắm bắt mọi thứ tốt hơn anh. Anh thì sinh ra trong gia đình thuần nông. Anh làm trong cơ quan nhà nước không có nhiều sự bon chen phấn đấu. Tính anh cũng dĩ hòa vi quý nhưng lại rất gia trưởng. Anh đã quyết gì thì tôi phải nghe theo. Những điểm khác biệt này thực sự là một cản trở lớn đối với tôi.

Thế nhưng "chuyện yêu" của chúng tôi lại rất hợp nhau. Tôi thấy nhiều người nói là khi có gia đình thì chuyện phòng the rất quan trọng. Mà cũng đúng là mỗi khi chúng tôi giận dỗi thì chuyện yêu lại trở nên nồng cháy hơn rất nhiều. Tôi có nên kết hôn với anh khi có quá nhiều điểm khác biệt như vậy không? Đôi khi tôi cũng lo sợ khi nghĩ đến chuyện kết hôn với người khác khi mà tôi với anh đã như vợ chồng từ lâu nay. Xin lời khuyên từ các bạn!

thuybuon....@gmail.com

Thanh Loan
Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.