Chồng kỹ quá hóa mệt
Con gái rị mọ mãi, gần hết buổi tối mới xong bức vẽ thủ công. Em ngứa mắt, muốn hối con nhanh lên, nhưng sợ đụng phải câu nói dỗi quen thuộc của anh: “Làm cái gì cũng phải nhanh nhẹn như mẹ chứ con!”.
![]() |
Anh đụng tay vào việc gì là phát sinh cái đó. Chuẩn bị thuốc cho con uống, anh mang lên nào bình thủy, nào chày cối để đâm thuốc, rồi cả một hũ đường... Nhờ anh pha một bình sữa cho con, cũng phức tạp không kém. Chẳng phải em là bà vợ cái gì cũng muốn tự tay làm cho nhanh, hay chê bai cáu gắt, nhưng có lẽ do anh hơi bị… cá biệt. Góp ý, anh khăng khăng, tính anh cẩn thận, cầu toàn, muốn tất cả phải thật hoàn hảo. Tại sao mình có thể cố gắng làm tốt hơn mà phải chấp nhận thứ loàng xoàng hạng hai? Lý lẽ của anh là vậy, em biết nói sao đây?
Đôi lúc, em lại tự hỏi, thật ra anh kỹ quá, hay do anh lề mề không biết thu vén? Em không biết nữa nhưng, giao cho anh chuyện gì đó, em cứ nơm nớp, không phải sợ hư việc, mà sợ không kịp thời gian, lỡ làng. Anh thường xuyên đưa con đi học trễ, vì thói quen hay lục cặp con “kiểm tra lại”, soạn tới soạn lui đồ đạc cho con.
Em vẫn nhớ, có lần mình đụng chuyện cãi nhau. Giọt nước chịu đựng tràn ly khi anh phân tích đủ điều, rằng lẽ ra phải thế này thế nọ, nguyên nhân thế nọ thế kia. Em kết luận một câu chẳng ăn nhập gì đến nội dung đang tranh cãi “Sao anh đàn ông mà… nói nhiều quá vậy?”. Khỏi phải nói, hôm ấy, chúng mình giận nhau đến thế nào.
