Chồng ngoại tình chỉ vì tôi chưa có bầu
Chúng tôi học cùng trường THPT ở quê nhà. Khi Bằng học lớp 12 thì tôi lớp 10. Đến khi anh sắp tốt nghiệp thì gặp tôi ngỏ lời yêu và tôi nhận lời. Tình yêu của chúng tôi phát triển tốt đẹp, thuận lợi, được hai bên gia đình ủng hộ, vun vén. Một năm sau khi tôi tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định, đám cưới diễn ra...

Nhưng không hiểu sao, 3 năm trôi qua mà chúng tôi vẫn chưa có con. Do trong lúc yêu nhau đã đi quá giới hạn, phải vào bệnh viện xử lý nên chúng tôi nghĩ cả hai người đều có “máy móc” tốt nên đã không đi khám. Khi đó, do tôi mới học năm thứ 3 đại học, hoàn cảnh khó khăn, không thể cưới nhau nên buộc phải “phá”. Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vô cùng tiếc. Nghe mọi người khuyên, chúng tôi cùng đi khám lại, nhưng kết quả cho thấy đúng là cả hai “cỗ máy” đều bình thường, chẳng có sự cố gì.
Bằng tỏ ra buồn phiền. Tôi hiểu tâm trạng của anh. Bản thân tôi cũng rất hoang mang. Thà rằng phát hiện ra bệnh còn có hướng chữa chạy. Thế này thì chẳng biết đằng nào mà lần. Chúng tôi vẫn gia tăng “gặp gỡ”, gần như đêm nào cũng diễn ra. Thời gian trôi đi, nhiều tháng sau, vẫn không thấy gì. Cuộc sống của chúng tôi khá ảm đạm, lặp đi lặp lại ngày nào cũng như ngày nào.
Sáng dậy, vội vàng làm món ăn sáng rồi cùng đến cơ quan. Hai chiếc xe máy phóng đi hai ngả để đến chiều cùng về ngôi nhà buồn tẻ. Đến bữa, ngồi vào mâm cơm, nhưng cả hai không nói với nhau một lời. Ăn xong, nếu người này xem tivi thì người kia vào mạng internet. Ai cần cứ lên giường ngủ. Sau thời gian dài cố gắng mà vẫn vô hiệu, tôi thấy rõ Bằng có vẻ nản, chẳng còn hào hứng…
Tôi thì ngổn ngang trăm mối bởi công việc cơ quan luôn quá nhiều áp lực (tôi đang là Phó Giám đốc một công ty, phụ trách mảng kinh doanh) nên rất ít khi lên được… “đỉnh”.
Một lần, tôi nói với Bằng :
- Có lẽ cái số chúng mình ở với nhau không có con. Hay là chúng ta chia tay. Em nhận thấy bố mẹ nhìn em bằng con mắt khác. Các cụ không nói ra nhưng em biết là chán em lắm. Em như cái cây bị “điếc”, ra hoa mà không có quả. Chả là gần đây, khi tôi chào bố mẹ chồng, các cụ chỉ gật đầu rất nhạt nhẽo, không nói năng thân tình như lúc tôi mới làm dâu. Bằng vốn dĩ ít nói, luôn có trách nhiệm và nghiêm túc.
Anh nói:
- Chỉ vì lý do chưa có con mà chúng ta ly hôn thì có đáng tiếc không em? Hãy kiên trì thêm một thời gian nữa xem sao. Em sống với anh rất tốt, không có gì đáng chê trách. Sao anh có thể chia tay em?
Bằng nói vậy, tôi phần nào yên tâm và thấy được an ủi. Nhưng gần đây, tôi thấy anh bỗng đổi tính: Vui vẻ, quan tâm, chăm sóc đến tôi nhiều hơn. Thỉnh thoảng, anh còn có biểu hiện lãng mạn mà trước đây hiếm thấy (âu yếm, vuốt ve, nói năng ngọt ngào). Tôi là người nhạy cảm và cũng lắm khi đa nghi, bèn nảy ý nghĩ hay là anh ấy có “bồ” nên về nhà mới vui vẻ với mình như thế.
Có “phở” thường hưng phấn, yêu đời hơn, đối xử tốt để vợ yên tâm, càng thuận lợi cho những “phi vụ” khuất tất. Một lần, trong không khí vui vẻ, tôi cố ý hỏi Bằng khá đột ngột rằng anh có “bồ” phải không xem anh phản ứng thế nào, thì thấy sau một thoáng bối rối, anh nói rằng sở dĩ chăm sóc tôi nhiều hơn trước để tôi vui, hy vọng sẽ thụ được thai. Một thoáng đa nghi Tào Tháo biến mất, tôi nghĩ theo chiều hướng vui vẻ, tích cực với niềm tin ở anh.
Giữa lúc này, tôi phải vào TPHCM công tác một tuần theo kế hoạch. Nhưng do việc xong sớm nên đã ra trước 3 ngày. Vì quá bận rộn trước khi ra sân bay nên tôi đã không kịp gọi điện báo cho Bằng và cũng muốn đem đến cho anh sự bất ngờ. Tôi muốn thử xem mình ra sớm trước hẹn, anh có mừng không. Từ đó có thể đo được tình yêu của anh đối với tôi còn đến mức nào.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi quyết định như thế này, còn mọi lần luôn báo cho anh biết để ra đón. Vì vậy mà tôi đã chủ động đi taxi về nhà. Lúc ấy đã quá 12 giờ đêm. Đứng trong cầu thang lên tầng 10 khu chung cư, lòng tôi nao nao chẳng khác gì ngày trước lúc mới yêu nhau ra điểm hẹn. Đứng trước cửa nhà mình, tôi hồi hộp chờ đợi giây phút Bằng nhìn thấy tôi đột ngột xuất hiện. Sau cú bấm chuông khá lâu, phải tới 5 phút, vẫn không thấy Bằng ra mở cửa.
Tôi lại bấm lần thứ 2, rồi thứ 3. Lúc này tôi linh cảm thấy có điều gì đó bất bình thường. Ruột gan tôi cồn cào, người nóng ran. Bấm liên tục một hồi nữa thì Bằng ra mở cửa. Nhìn sắc mặt anh cộng với sự lúng túng bất thường, tôi hiểu điều gì đã xảy ra. Vâng. Bằng đã đinh ninh tôi vẫn đang ở TPHCM, phải 3 ngày nữa mới ra, và đã đưa cô gái ấy đến nhà. Thì ra sự nghi ngờ của tôi đã không sai. Anh đã ngoại tình với cô gái ấy tự lúc nào, tôi đã không thể biết rõ. Vào trong nhà, tôi thấy một hiện trường giả: Cô gái kém tôi chừng 10 tuổi đang ngồi gõ máy tính. Bằng cầm trong tay một văn bản như là đang đọc cho cô ta đánh hộ (anh vốn dĩ đánh rất chậm, ở nhà vẫn phải nhờ tôi giúp việc này).
Cô gái lại càng luống cuống. Bằng thanh minh với tôi là do quá mải việc nên cả hai người quên là đã khuya. Tôi không nói gì. Nhìn vào trong phòng, tôi thấy chăn gối được gấp gọn gàng. Thảo nào mà lúc gõ cửa, mãi sau, Bằng mới ra mở. Khoảng thời gian đó thừa cho họ làm mọi việc để đối phó. Cô gái tỏ ra rất ngượng, lầm lũi chào để ra về. Tôi nói Bằng hãy đưa cô ta về nhà vì đêm đã quá khuya.
Anh lưỡng lự. Tôi nhắc lại như ra lệnh. Bằng làm theo như một cái máy. Sau hơn nửa giờ, anh quay lại. Tôi hiểu là cô gái ở cách đây không xa. Anh cố tình thanh minh. Tôi lặng thinh, phần vì mệt, phần vì cảm thấy cay đắng. Tôi ghen thì ít mà tự thương bản thân thì nhiều.
Tôi chỉ nói với Bằng: “Anh không nên coi em như trẻ con. Tốt nhất, hãy thú nhận, rồi chúng ta chia tay cho đàng hoàng, lịch sự”. Nói xong, tôi quay mặt vào tường, cố nhắm mắt. Nhưng đêm ấy phải gần sáng tôi mới chợp mắt được chốc lát. Lúc này, lòng tôi thật ngổn ngang. Chồng tôi đã ngoại tình (mấy ngày sau, Bằng thú nhận, nhưng không muốn chia tay).
Tôi có nên thuyết phục anh ấy để ly hôn?
Theo An Ninh Thủ Đô
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 2 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sựGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.