Chứa “bom” trong nhà
Một đêm, tôi giật mình thức dậy và chợt nghe tiếng thì thào dưới sàn. Bên cạnh tôi không có chồng tôi. Tôi nghe tiếng cười nho nhỏ của người em đồng hương và cả chồng tôi.
Tôi tốt nghiệp, tìm được chỗ làm tại một trường trung học tư thục. Tại đây, tôi quen một đồng nghiệp quê ở Quảng Ngãi. Sau hai năm làm bạn, chúng tôi quyết định đi đến hôn nhân. Hai gia đình cùng hoàn cảnh nên sau đám cưới, anh về phòng trọ của tôi sống chung. Lúc đầu, mẹ tôi phản đối, bà đọc câu ca dao của người xưa: “Chớ tin chị em bạn mà lầm. Bẩy bui trước mặt giựt chồng sau lưng”. Tôi chỉ cười. Tôi tin tình bạn giữa tôi và em, cũng như tin tình yêu của chồng. Thưở quen nhau, anh từng đến phòng trọ tôi chơi và trong mắt anh, cô em đồng hương của tôi đã như em gái anh.
Hồng, cô em đồng hương, sẵn sàng ngủ dưới sàn để vợ chồng tôi nằm trên giường, ngăn cách bởi tấm ri đô dày. Sáng, em cùng tôi nấu cơm ăn chung và cùng mang theo ăn trưa. Chiều, chúng tôi cùng lục tục về nhà, cùng nấu cơm và ăn cùng nhau. Gạo, thức ăn, tiền nhà, điện nước… chia ba phần sòng phẳng. Không chỉ gia đình hai bên, mà cả bạn bè đồng nghiệp, hàng xóm cùng dãy nhà trọ đều phản đối kiểu ở như vậy nhưng tôi phớt lờ. Tôi còn lên giọng với mọi người về sự chung thủy yêu thương của chồng mình, về niềm tin của tôi đối với chồng và cô em đồng hương. Nhiều người bảo tôi đang chứa bom trong nhà, tôi chỉ cười.
Suốt bốn năm chúng tôi sống êm ả. Tôi nhắc mình phải luôn quan tâm đến đứa em đồng hương này, như cậu em út tôi ở nhà vậy. Tôi nhớ lúc gặp nhau, tôi 22 tuổi, em mới 14 tuổi, nước da đen nhẻm, dãi nắng dầm mưa kiếm từng đồng gởi về quê phụ mẹ nuôi em. Dù sao tôi cũng có phước hơn em nhiều, được ba mẹ cho tiền vào tận thành phố này học tập và chu cấp những tháng ngày đầu tiên nơi đất lạ. Cho nên, tôi rất cảm thông và thương yêu em. Hơn nữa, vợ chồng tôi làm cùng phòng, đi làm cùng lúc, về cùng giờ, lấy đâu “kẽ hở” để sinh chuyện.
Thế nhưng... Một đêm, tôi giật mình thức dậy và chợt nghe tiếng thì thào dưới sàn. Bên cạnh tôi không có chồng tôi. Tôi nghe tiếng cười nho nhỏ của người em đồng hương và cả chồng tôi. Tôi tỉnh hẳn. Tôi phải làm gì đây? La lên cho mọi người biết? Những người trong dãy phòng trọ từng cảnh báo tôi rồi kia mà. Rồi ngày mai và những ngày sau nữa, tôi sẽ gặp mặt họ sao đây khi chuyện này đổ bể? Tôi giả bộ trở mình, ú ớ. Tiếng cười và tiếng thì thào im bặt. Vài giây sau tôi nghe tiếng em nho nhỏ: “Anh lên với bả đi”. Tôi nghe tiếng cả hai hôn nhau… như từ biệt. Chồng tôi lên nằm bên cạnh, ôm tôi, như không có gì xảy ra!
Theo PNO