Chuyển dịch

| Giải trí

Giadinh.net - Khi còn bé, mỗi lần thấy cô đơn, tôi lại chạy ra cánh đồng sau nhà, chạy thật xa, cho đến khi tôi biết mình chỉ còn là một chấm nhỏ trên đồng...

Tôi ngồi đó, cho đến khi nỗi ám ảnh về những con ma buộc tôi phải đứng dậy. Tôi đã “xả” những hờn giận của tuổi thơ tôi như thế. Không rõ là nỗi sợ hãi những con ma đi dạo đã đẩy lùi những hờn giận đó hay mùi vị tĩnh lặng của cánh đồng đã khiến tôi quên đi mọi thứ. Tôi thường nhớ nó da diết mỗi lần đi xa, tưởng như không thể sống nổi nếu thiếu nó vậy.

Thế mà tôi đã xa nó thật. Hóa ra những “cái tưởng” của tuổi thơ không phải lúc nào cũng đúng. Tôi đã sống thiếu cánh đồng đó suốt những năm sinh viên dù đôi khi gần như  tuyệt vọng trong cái thành phố Hà Nội chật chội, ồn ào,với căn phòng 8m2 của tôi, tôi thấy như mình lúc nào cũng phải đứng một chân trong thành phố này- Chông chênh và bất định. Tôi bắt đầu tìm đến những ngôi chùa nằm lẩn khuất trong những ngõ nhỏ của thành phố, nơi duy nhất tôi thấy được sự yên tĩnh của cánh đồng ấy. Đến nơi này tôi không còn sợ hãi những con ma rủ nhau đi dạo vào lúc giữa trưa nữa, tôi có thể ngồi cả ngày mà không sợ ai làm phiền, say đắm mùi hương khói tỏa ra từ bàn thờ Phật. Những ngôi chùa nằm trong lòng Thủ đô này có một nét gì đó rất riêng, nó mang trong mình sự kỳ bí của lòng người, sự mê đắm không chỉ thuần tôn giáo của những con người muốn tìm một nơi để lánh khỏi tiếng còi xe, khói bụi, sự tri âm lặng lẽ của một người bạn thơ ấu. Đến nơi này, cái đẹp và sự tinh tế sẽ không còn quá quan trọng, tiếng nói của tâm linh và trí tuệ được trân trọng ở đây, một khoảng lặng xinh đẹp trên khuông nhạc ồn ào đầy cám dỗ.

Tôi coi những ngôi chùa như bạn của mình, những người bạn biết lắng nghe và duyên dáng, vẻ duyên dáng đặc trưng của những cô gái nền nã và có một đôi mắt thật bao dung, khiến người ta cảm thấy như được gặp lại mẹ của mình mỗi sau một ngày dài...

Tôi gặp nhiều họa sỹ đến đây, những chàng họa sỹ tóc dài và hay buồn phiền vì một cơn gió thường vẽ mái nhấp nhô, nét hình luôn khiến những kẻ dễ si mê nao lòng. Những ni cô xuất hiện trong tranh của họ như những đóa hoa thật buồn. Họa sỹ là thế, họ luôn lời tiếc mọi thứ trên đời, họ mong muốn ôm trọn mọi cái đẹp trên đời và khóc thương vì nó. Tôi đã thôi nhớ da diết hình ảnh những con người trầm lặng tìm đến nơi này để nhìn ngắm hồn mình. Tôi thấy mình như đã biến thành họ rồi, biến thành một ni cô đeo vòng gỗ và yêu quý tất cả mọi người.

Đôi khi tôi trở về cánh đồng đó, thầm nghĩ có một sự chuyển dịch nào đó âm thầm đã diễn ra trong lòng mình bao nhiêu năm nay, đôi khi lại tự hỏi không hiểu những cảm xúc của tôi với nó hiện giờ là gì, chỉ thấy nó nhỏ bé hơn, nhỏ bé hơn cả những ngôi chùa chật hẹp trên Hà Nội, nhỏ bé như tuổi thơ của tôi vậy. Vẫn còn đó cảm giác sợ hãi những con ma đi dạo nhưng đối với tôi, sự chuyển dịch này như thể là minh chứng của việc tôi đã lớn lên, hiểu rằng mất đi một thứ gì đó không phải là không thể bù đắp được. 
 
Hạnh Vân
nguyenquyen
Ý kiến của bạn

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.