Cô độc trong nhà chồng
Tôi lấy chồng khi sắp bước vào tuổi ba mươi. Không còn quá trẻ, tôi khi ấy đã nếm trải tương đối đủ những ngọt nhạt, mặn đắng của cuộc đời.

Tôi cứ nghĩ đã đủ trải nghiệm để trở thành một người vợ đảm,một người con dâu chu toàn đạo lý. Tôi thu mình nhún nhường chờ đợi một ngàymọi người trong gia đình mới sẽ đón nhận tôi chân thành yêu mến. Nhưng rồi tôi dần thất vọng... có lẽ do hai vợ chồng gần nhau suốt hai năm trời mà tôi khôngđậu thai.
Thời gian đầu họ ít tỏ thái độ, đến khi biết rõ mười mươi là“lỗi của vợ”, họ quay ngoắt thái độ với tôi.
Họ “tra tấn” tôi bằng mẩu tin về người hàng xóm vừa mới sinhmột đứa bé kháu khỉnh, họ “đá đểu” tôi nhờ những câu chuyện về con bé nhà ôngHà nào đó, ngày còn học đại học, ngủ với bạn trai bị chủ trọ bắt gặp làm ầmlên, thế rồi có chửa, phải đi nạo, giờ lấy được thằng khác rõ tử tế thì chẳngđẻ nổi. Rồi như có tiếng ai nói xa gần rằng, phụ nữ chẳng phải tự dưng mà lạivô sinh, có khi hồi trẻ ham chơi để rồi về già hối hận…
Lúc nào mẹ chồng cũng rên rỉ thậm thụt nói với bố chồng tôirằng tại chồng tôi vào Biên Hòa công tác nên cái cô bé Vy đó mới ngã lòng đilấy người khác, và rồi bà lại tiếc cô dâu hụt ở phía miền tây sông nước, ngàyấy chồng tôi có đưa về ra mắt nhưng vì người miền trong tự nhiên và thẳng thắnquá, ai lại lần đầu tiên đến nhà bạn trai mà thấy đói, hồn nhiên mở nồi cơmnguội ra rồi lấy thức ăn ăn, và trong nhà nóng quá liền bưng hẳn ra ngoài cổngăn cho thoáng, hàng xóm đi qua cứ chỉ trỏ chẳng hiểu con bé nhà ai mà lại “vôdạng” thế. Dường như không hợp với sự cặn kẽ, khắt khe ngoài này nên ông bà gópý là thôi, nhất quyết kéo chồng tôi về.
Những câu chuyện ấy họ kể đi kể lại, như để mua vui, nhưng tôichẳng thấy vui tẹo nào, tôi biết họ đang tiếc và có lẽ còn tiếc thêm nhiềutrường hợp nữa, còn trường hợp không đáng tiếc nhất là tôi thì tại sao cứ ngàyngày hiện hữu trước mắt họ.
Họ khiến tôi lúc nào cũng nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn nước,bằng sự đau đớn. Ai hỏi cũng thấy họ rơm rớm rồi rơi nước mắt nói “buồn lắm côơi” và tôi hiểu mình đã tước đi niềm vui được bế cháu của họ.
Ở nơi này tôi không được đón chào. Có lẽ ngày tôi nói giảithoát cho con trai họ sẽ là ngày họ mở hội ăn mừng, còn vui hơn ngày chúng tôicưới.
Mảnh đất ngày nào chúng tôi góp tiền mua cũng được họ khéoléo nhận để mình làm thủ tục cho tiện, “các con bận đi làm sợ không có thờigian”. Và giờ hẳn nhiên nếu tôi ra đi sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng. Điều đókhông sợ bằng việc cõi lòng tôi trống rỗng, vô cảm, nơi những con người sốngcùng nhau đã lâu mà vẫn hoàn toàn xa lạ. Những đơn côi ghẻ lạnh khiến tôi chorằng mình có thể sống một mình cũng không thể buồn mà chết. Tôi bỗng thấy rằng,có khi chưa con cái gì lại là điều may...
Theo Dân Trí
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 15 giờ trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...