Con gái day dứt khi lấy chồng giàu mà không lo được cho bố mẹ

| Tâm sự

Tôi cứ nghĩ mình lấy chồng giàu thì sẽ có điều kiện giúp đỡ bố mẹ. Thế nhưng, mọi chuyện lại không như tôi tưởng tượng.

Quê ở Tiền Giang, tôi đến TP.HCM làm công nhân từ năm 18 tuổi. Tôi phải bỏ học để đi làm phụ giúp gia đình .

Hoàn cảnh gia đình tôi rất khó khăn. Bố tôi làm bốc vác tại nhà máy xay xát gạo. Mỗi ngày, ông phải đạp xe hơn 20km để đến chỗ làm mà lương chỉ khoảng 5 triệu đồng/tháng.

Trong khi đó, mẹ tôi ở nhà lo cơm nước, hết việc thì sang vựa mít lột mít thuê. Lương lột mít cũng chỉ ba cọc ba đồng, chẳng đáng kể.

Mẹ tôi từng gặp tai nạn giao thông, sức khỏe không ổn định, còn bố tôi bị gai cột sống do phải khuân vác nhiều.

Con gái day dứt khi lấy chồng giàu mà không lo được cho bố mẹ - Ảnh 1.

Lấy chồng giàu nhưng chẳng giúp được gì cho bố mẹ. Ảnh minh họa: Pexels.

Sau mấy năm bươn chải ở TP.HCM, tôi dự định về quê tìm kế mưu sinh khác. Tuy nhiên, việc gặp gỡ người chồng hiện tại khiến tôi thay đổi quyết định.

Gia cảnh của chồng tôi rất giàu có. Bố mẹ anh vừa bán đất, có tài sản hơn chục tỷ đồng. Dù nhà có tiền nhưng anh chỉ học hết lớp 12, không thi đại học. Thấy anh nhàn rỗi, bố mẹ bắt anh đi làm công nhân.

Anh đi làm bằng xe SH, mặc quần áo đồ hiệu, suốt ngày bao đồng nghiệp uống nước, ăn vặt.

Lúc đầu, tôi không có thiện cảm với anh. Tôi nghĩ anh chỉ biết chơi bời, không chí thú làm ăn. Tuy nhiên, khi thấy anh quen với nữ đồng nghiệp trong công ty, lòng tôi lại thấy khó chịu.

Mỗi lần thấy anh chở người yêu bằng xe SH, tôi đều thấy không cam tâm, có chút ganh tỵ. Bẵng đi vài tháng, tôi biết tin anh và bạn gái chia tay, nghe đâu cô ấy “bắt cá hai tay”.

Sau khi chia tay bạn gái, tôi thấy anh tiều tụy khá nhiều. Không ngờ, một người có điều kiện kinh tế như anh lại lụy tình đến thế.

Thương anh, tôi và các đồng nghiệp khác có động viên, rủ anh đi chơi cho đỡ buồn. Cũng nhờ vậy, chúng tôi có cơ hội tiếp xúc nhiều và hiểu nhau hơn.

Chỉ khoảng 3 tháng sau đó, anh ngỏ lời thương tôi và mong sớm tính chuyện cưới xin. Lúc này, tình cảm của tôi dành cho anh cũng chỉ dừng lại ở mức thấy thương và tội nghiệp.

Tuy nhiên, anh nói nếu tôi đồng ý kết hôn thì anh sẽ cùng tôi lo lắng cho bố mẹ vợ. Anh còn hứa xây nhà mới, mua xe máy cho bố tôi…

Lúc đó, các đồng nghiệp biết chuyện đều hối thúc tôi đồng ý. Họ bảo lấy được chồng giàu không phải làm lụng vất vả, lại lo được cho bố mẹ.

Sau cưới, chồng nói tôi ở nhà lo cơm nước, chăm sóc bố mẹ chồng, không cần phải đi làm. Tôi cũng chiều theo ý anh nhưng với điều kiện mỗi tháng anh đưa tôi tiền gửi về quê cho bố mẹ.

Tháng đầu tiên, anh đưa hẳn 3 triệu đồng để gửi về cho bố mẹ tôi. Tôi khấp khởi mừng, rồi nhân tiện nhắc chuyện mua xe máy cho bố. Anh nói tôi an tâm, từ từ anh lo hết.

Thế nhưng, bố mẹ chồng biết chuyện anh gửi tiền cho nhà vợ thì nổi xung thiên, mạt sát tôi đủ điều. Ông bà cấm tiệt anh tiêu xài hoang phí, nuôi vợ còn nuôi thêm bố mẹ vợ thì tiền núi cũng không đủ.

Tôi buồn lắm nhưng nghĩ nếu chồng thương mình thì sẽ tìm cách giúp đỡ thôi. Tuy nhiên, sau lần đó, anh không nhắc đến chuyện đưa tiền hay mua xe máy cho nhà vợ nữa.

Tôi định bụng sẽ đi làm lại để lo cho bố mẹ ở quê. Thế nhưng, trong một lần đi chợ về, tôi nghe được câu chuyện giữa anh và mẹ chồng ở nhà bếp. Tôi thấy thật đau đớn và chua chát.

“Mẹ cứ phải làm căng lên, chửi con nhiều vào, bảo cắt lương tháng của con. Có như vậy, vợ con mới không léo nhéo chuyện gửi tiền về quê. Lúc trước, mẹ cứ hối con lấy vợ, sinh cháu, bây giờ có thấy hối hận không?”, từng lời của chồng khiến tôi uất ức.

Chẳng lẽ, tôi lại ly hôn chỉ sau 2 tháng kết hôn?

Độc giả N.T

Ý kiến của bạn
Chồng chỉ còn 1% cơ hội có con, nhưng điều khiến tôi không dám làm IVF lại là cuộc hôn nhân này

Chồng chỉ còn 1% cơ hội có con, nhưng điều khiến tôi không dám làm IVF lại là cuộc hôn nhân này

Tâm sự -

GĐXH - Khi bác sĩ thông báo chồng chỉ còn khoảng 1% cơ hội có con tự nhiên, tôi tưởng điều khó khăn nhất phía trước sẽ là hành trình IVF. Nhưng càng suy nghĩ, tôi càng nhận ra điều khiến mình sợ nhất không phải những mũi tiêm hay những lần chuyển phôi, mà là việc đưa một đứa trẻ đến với một cuộc hôn nhân mà chính tôi cũng không còn chắc chắn sẽ hạnh phúc.

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.