Đàn ông cũng cần một bờ vai
Người ta thường nói chồng là trụ cột gia đình. Thế nhưng, khi đàn ông thất bại, họ lại cần phụ nữ là chỗ dựa, ít ra là trong một khoảng thời gian nào đó.
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo. Chính vì vậy, tôi luôn ý thức được về mục tiêu của mình. Tôi chăm chỉ làm việc và muốn rằng mình phải có gì đó trong tay thì mới lập gia đình. Khi đã có một công ty, một nhà riêng, tôi mới kết hôn.
Tôi có thể lo chu toàn cho gia đình về mọi thứ, vợ không phải lo gì cả nhưng tôi muốn vợ được ra ngoài, đi làm, tiếp xúc với mọi người cho vui vẻ nên tôi không bắt vợ ở nhà. Tôi nhờ mối quan hệ mà tìm cho vợ một công việc ổn định hơn công việc cũ.

Ảnh minh họa
Hàng tháng, tôi đều đưa tiền cho vợ cất giữ. Vợ nói, tiền tôi đi làm vợ chi tiêu cho gia đình một phần còn lại sẽ cất đi. Tiền vợ làm được để chăm sóc, và tiêu một số khoản cá nhân. Tôi đồng ý, thậm chí tôi còn muốn vợ tiêu nhiều hơn đừng sống quá tiết kiệm làm gì cho khổ.
Không may, tôi góp vốn làm ăn chung với bạn nhưng "bạn" cao chạy xa bay khiến tôi phải huy động mọi nguồn mình có để đền cho khách hàng. Thế là tôi trắng tay.
Vợ tôi gào lên vì tôi tin bạn mất tất. Cô ấy cũng kiên quyết không sinh con nữa dù chúng tôi đang có ý định sinh đứa thứ hai. Điều cô ấy nói làm tôi đau lòng: "Sinh nó ra ai nuôi. Nuôi ba mạng tôi đã mệt lắm rồi".
Tôi biết, mấy năm nay vợ quen sống an nhàn giờ phải lo cho chồng, lo cho con cô ấy tạm thời chưa quen ắt thấy vất vả. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng để sớm giải thoát cho vợ gánh nặng này.
Hằng ngày, tôi đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa đâu ra đấy. Vậy mà, vợ vừa về đến nhà đã la toáng lên: “Tôi đã bảo anh rồi cơ mà, không nấu món đấy. Tôi làm vất không nuốt được. Nấu món abc cơ mà”.
Rồi cô ấy bỏ mặc bố con tôi mà phóng xe ra ngoài mua đồ ăn chín, không hề động đũa vào món tôi nấu. Thằng bé con thấy mẹ cáu sợ dúm cả người khóc ré lên. Tôi vừa nựng dỗ con mà thấy như đang dỗ dành chính mình.
Bây giờ, làm gì tôi cũng phải ngửa tay xin tiền vợ. Ngày xưa, tôi đưa cho vợ bao nhiêu tiền, tôi chưa bao giờ hỏi kiểm tra xem đã mua gì hay còn bao nhiêu. Bây giờ, sáng vợ đưa tôi 100.000 đồng gồm tiền mua xăng, tiền mua thức ăn. Trưa đi làm về, vợ tranh thủ hỏi xem tôi chi tiêu những gì. Có hôm tôi vừa trình bày xong thì vợ quát: “Đúng là chỉ phá giỏi thôi. Đi chợ không biết mặc cả thế này thì tiền núi cũng không đủ đâu. Anh làm ơn khôn ra một tý, biết thương tôi đi”.
Tôi ngượng chín người. Tôi ngu vậy sao, giá cả giờ leo thang lắm hay giá còn khác hôm qua ấy chứ. Tôi mặc cả chắc giá tới mức sắp nổi tiếng ở khu chợ gần nhà rồi.
Mấy người bạn biết tôi mất hết nên thi thoảng rủ tôi ra ngoài cho khuây khỏa. Tôi cũng đi với hi vọng biết đâu mình gặp gỡ được ai đó và tìm cơ hội làm lại chứ cứ ở nhà mãi càng bế tắc. Vợ nào hiểu cho tôi. Vợ cằn nhằn: “Không làm ra tiền thì phải ở nhà chứ, chạy xe rì rì ngoài đường sức tiền đâu mà mua xăng. Anh còn muốn phá kiểu gì nữa. Anh có cho tôi sống không?”.
Người vợ dịu dàng của tôi đâu mất rồi. Mới hơn một tháng tôi thất nghiệp mà vợ đã nói những lời đó. Liệu những ngày sau tôi sống thế nào? Trong lòng tôi chợt hiện lên câu hỏi nếu xưa tôi nghèo cô ấy có lấy tôi không?
Theo Dân Trí
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.