Đêm trước khi vợ chồng ra tòa, tôi đau nhói lòng trước cảnh tượng trong phòng hai con

| Tâm sự

Cố nén lòng mình lại, tôi đi lên phòng con gái để xem con bé thu xếp mọi thứ đến đâu rồi. Hình ảnh trước mắt khiến tim tôi đau quặn lại.

Chồng quấn quýt với 'em gái mưa', vợ đau đầu tìm cách đối phó để giữ chồngChồng quấn quýt với "em gái mưa", vợ đau đầu tìm cách đối phó để giữ chồng

GiadinhNet - Tôi rất tin tưởng chồng, nhưng không muốn xảy ra chuyện chồng và "em gái mưa" đi quá giới hạn.

Vợ chồng tôi sau 7 năm chung sống cũng lựa chọn buông tay nhau. Quan điểm sống của chúng tôi trái ngược, không có tiếng nói chung. Chồng tôi suốt ngày chỉ biết đến công việc mà không quan tâm gì đến vợ con. Trong nhà việc lớn việc nhỏ gì cũng đổ dồn hết lên vai tôi, ngay cả khi ốm đau cũng chẳng có chồng gánh vác giúp. Tôi uất ức nói với chồng về chuyện trách nhiệm thì anh lại khó chịu, hằn học, mắng tôi được voi đòi tiên.

Vợ vất vả mà không được chồng quan tâm. Trong khi đó, anh cứ nằng nặc đòi sự thấu hiểu của tôi nên chúng tôi quyết định ra toà. Vợ chồng tôi có với nhau hai đứa con, mỗi người sẽ nuôi một đứa cho công bằng. Tôi ở với con trai út, con gái lớn ở với bố vì con bé đã hiểu chuyện. Tôi dặn dò con kỹ lắm, nhớ phải tự chăm sóc cho bản thân mình cẩn thận. Tôi còn hứa cuối tuần sẽ sang đón con gái về chơi cùng với em trai.

Đêm trước khi vợ chồng ra tòa, tôi đau nhói lòng trước cảnh tượng trong phòng hai con - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Câu hỏi bất ngờ của con gái ngay lúc đó khiến lòng tôi đau quặn lại: "Bố mẹ nhất định phải ly hôn sao ạ?". Tôi gạt nước mắt ôm con gái vào lòng, vỗ về, an ủi. Sự chịu đựng đã vượt quá giới hạn nên tôi chẳng còn cách nào khác.

Chồng tôi và con gái dọn đồ đạc chuẩn bị ra khỏi nhà. Tôi lên phòng con gái để xem con bé thu xếp mọi thứ đến đâu rồi thì hình ảnh trước mắt khiến tim tôi đau quặn lại. Hai đứa trẻ đang ôm lấy nhau mà khóc. Con gái tôi không ngừng xoa đầu cậu em trai, dặn dò: "Từ nay không có chị bên cạnh hàng ngày, nhớ phải súc miệng trước khi đi ngủ và đắp chăn kín cổ nhé!".

Lời dặn dò của người chị gái dành cho em trai nhỏ khiến cả hai vợ chồng tôi nhìn nhau mà nghẹn họng, chẳng ai nói được lời nào. Tôi muốn quay sang chồng để nói rằng tôi không muốn ly hôn nữa, tôi chấp nhận chịu đựng tất cả để hai con được sống với nhau nhưng lại chẳng thể cất lời.

Cả đêm đó, tôi không chợp mắt nổi. Chuyện chúng tôi ly hôn phải chăng là sai lầm. Sai lầm khi cả hai không cho nhau cơ hội, sai lầm khi không ai chịu nhường nhịn ai. Theo mọi người, tôi có nên chấp nhận chịu thiệt về bản thân mình để các con có một cuộc sống gia đình trọn vẹn, không phải xa cách nhau không?

Chồng cũ theo đuổi mong muốn tái hôn, vợ sốc nặng khi phát hiện ra đó chỉ là một âm mưu kinh hoàngChồng cũ theo đuổi mong muốn tái hôn, vợ sốc nặng khi phát hiện ra đó chỉ là một âm mưu kinh hoàng

GiadinhNet - Chồng cũ liên tục tỏ ra ăn năn, hối hận còn quyết tâm "tán tỉnh" tôi để quay lại.

Con dâu cần tiền nhưng khi hỏi đến số tiền hồi môn mẹ chồng giữ hộ thì nhận được câu trả lời gây sốcCon dâu cần tiền nhưng khi hỏi đến số tiền hồi môn mẹ chồng giữ hộ thì nhận được câu trả lời gây sốc

GiadinhNet - Tôi có việc cần dùng đến tiền, song vẫn bị mẹ chồng "giam" tiền vàng hồi môn lúc cưới.

Trần Mai Thủy/Theo Nhịp Sống Việt

Ý kiến của bạn
Tags:
Chồng chỉ còn 1% cơ hội có con, nhưng điều khiến tôi không dám làm IVF lại là cuộc hôn nhân này

Chồng chỉ còn 1% cơ hội có con, nhưng điều khiến tôi không dám làm IVF lại là cuộc hôn nhân này

Tâm sự -

GĐXH - Khi bác sĩ thông báo chồng chỉ còn khoảng 1% cơ hội có con tự nhiên, tôi tưởng điều khó khăn nhất phía trước sẽ là hành trình IVF. Nhưng càng suy nghĩ, tôi càng nhận ra điều khiến mình sợ nhất không phải những mũi tiêm hay những lần chuyển phôi, mà là việc đưa một đứa trẻ đến với một cuộc hôn nhân mà chính tôi cũng không còn chắc chắn sẽ hạnh phúc.

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.