Đưa người yêu về quê ra mắt, sáng hôm sau tự dưng bố đòi đuổi bạn trai tôi ra ngoài
Cả ngày hôm ấy không hề có biến cố gì xảy ra, tôi vội hỏi bố bằng được lý do tại sao đuổi người yêu ra ngoài thì câu trả lời nhận về thật sốc óc!
Chuyện đưa người yêu về quê ra mắt bố mẹ chắc mọi người cũng nghe đến mòn tai rồi nhỉ. Nhưng thật sự tôi đang rơi vào tình huống vô cùng khó xử, ai đời hí hửng đưa bạn trai về ăn bữa cơm với phụ huynh, chưa kịp tiêu hóa xong đã bị đuổi đi trong vòng 1 nốt nhạc!
Tôi với Hòa quen nhau ngót nghét 7 năm, nhưng cách đây 2 năm anh bất ngờ tỏ tình trong bữa tiệc trò chơi của một người bạn. Hòa đã thú nhận chuyện yêu tôi đơn phương suốt 5 năm khiến mọi người trêu chọc không ngớt. Mấy đứa FA khen tôi số may mắn, ghen tị với chàng trai luôn ở bên cạnh tôi từ năm 15 tuổi, nhưng thực sự tôi cũng cảm thấy bình thường chẳng có gì quá ghê gớm.
Bữa đó tôi cũng hơi có lỗi với Hòa vì từ chối anh luôn không suy nghĩ, lúng túng bảo rằng tôi chỉ coi anh như bạn. Ai cũng chưng hửng tưởng được xem chúng tôi "hun nhau", nhưng tôi ngại quá nên bỏ về sớm. Hòa cũng không nhắn tin gọi điện suốt mấy tuần, tưởng chúng tôi sẽ không bao giờ có thể làm bạn lại nữa nhưng rồi duyên trời run rủi tôi lại thích anh sau lần vô tình gặp ngày mưa.
Hôm ấy tôi chuẩn bị đi học ca chiều nên ghé vào cửa hàng tiện lợi gần trường để mua bữa trưa. Trời nắng chang chang nên tôi cố ngồi trên tầng 2 tận hưởng điều hòa một lúc, không ngờ mưa kéo đến sầm sập chẳng kịp trở tay. Nhìn đồng hồ còn 15 phút nữa vào lớp, tôi chạy xuống quầy định mua cái ô nhưng chết tiệt thật, trong ví còn mỗi 5 nghìn lẻ! Chỗ tiền ấy còn chả đủ mua áo mưa cơ, nên tôi loay hoay đứng ở cửa một lúc tính đội mưa đi học kẻo muộn.

(Ảnh minh họa)
Bỗng dưng một cái ô màu tím chìa ra trước mặt, tôi giật mình tưởng bị ai trêu cơ! Ngẩng đầu lên thấy Hòa đang gãi đầu ngượng nghịu, tôi đoán chắc anh vừa tan học về. À quên chưa kể, chúng tôi học chung cấp 3 và chung cả trường đại học luôn, chỉ khác mỗi khóa thôi vì Hòa hơn tôi 2 tuổi.
Tôi cầm cái ô xong hỏi Hòa tính đi gì về, anh bảo tôi cứ lấy mà chạy vào lớp trước, anh đợi tạnh mưa rồi đi sau. Vừa ngại vừa thấy ông anh này thật hiền lành đáng yêu, tôi mở ô đi luôn, không quên nói sẽ trả ô vào hôm khác. Đang học ở trong lớp thì Hòa nhắn tin, trước đây chúng tôi nói chuyện như bạn bè bình thường thôi mà hôm mưa ấy tự dưng tôi lại bị say nắng mới chết! Thế là chúng tôi chính thức thành một đôi, bí mật hẹn hò tận 4 tháng mới chịu công khai trên mạng xã hội.
Lũ bạn chung của 2 đứa đều nhắn tin chửi mắng tôi tới tấp, bắt tôi phải mời chúng một bữa khao to. Chả hiểu ở đâu ra cái "luật" có người yêu là phải mời bạn thân ăn lẩu nhỉ, nhưng thôi lấy cớ đó để đi chơi cũng vui! Thế là Hòa chở tôi đi ăn buffet lẩu với đám bạn, chụp ảnh đăng Facebook khoe khắp nơi.
Sáng hôm sau ngủ dậy thì bố tôi gọi nhỡ mấy chục cuộc, hốt hoảng tưởng có chuyện gì thì hóa ra bố thấy tôi đăng ảnh với bạn trai nên bắt cuối tuần đưa về nhà ra mắt! Tự dưng tôi thấy lo lo, lần đầu có người yêu nên tôi cũng bối rối lắm. Nhắn cho Hòa rủ về chơi, anh gật đầu ngay lập tức. Chúng tôi đèo nhau đi mua ít quà biếu gia đình, 2 đứa ở cùng huyện nhưng khác xã nên có lẽ bố mẹ 2 bên không biết nhau.
Nói là quê nhưng làng tôi ngay ở ngoại ô thành phố, đi về cũng nhanh. 2 đứa tung tăng đi xe máy, vừa đi vừa ngắm đường, dừng lại ở ruộng chụp ảnh, hái hoa bắt bướm các kiểu khoe lũ bạn. Về đến nhà thì cơm nước đã xong xuôi, chào hỏi xong chúng tôi ngồi vào mâm ăn luôn. Cuộc gặp gỡ đầu tiên của bạn trai với bố mẹ tôi khá suôn sẻ, thích nhất là bố tôi, cứ uống rượu ngồi cười từ chiều đến tối. Hòa say bí tỉ nên ngủ lại nhà tôi hôm sau mới về, tôi với thằng em trai phải khiêng vào ngủ chung giường với bố.
Đêm đó tôi ngủ với mẹ rất ngon, nhưng mới 6h sáng đã nghe tiếng bố la lối ngoài sân. Tôi bò dậy ra xem có chuyện gì thì thấy Hòa đang thẫn thờ ngồi bệt ở cửa, bên cạnh bố tôi chống nạnh tỏ vẻ khá giận dữ, xua tay đòi đuổi bạn trai tôi về nơi sản xuất! Tôi bèn lôi thằng em ra góc hỏi lý do bố thay đổi 360 độ, nó vừa ngáp vừa kể: "Anh Hòa ngủ gác chân lung tung đè cả lên mặt bố, đêm qua còn kẹp cả vào cổ em không thở được!".
Bó tay thật sự! Hòa cứ gãi đầu xin lỗi bố tôi mãi, ông không thèm nghe mà xách cuốc đi ra vườn luôn. Mới sáng sớm ngày ra đã có biến, chuyện yêu đương của chúng tôi sao sóng gió quá vậy...
Theo Nhịp Sống Việt
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.
