Đuối sức khi sinh con không đủ kinh tế
GiadinhNet - Tôi là một bà mẹ đơn thân. Quá trình làm mẹ đơn thân của tôi như một sự sắp đặt của số phận.
Tôi gặp anh, yêu anh rồi mất anh vĩnh viễn sau một chuyến du lịch chung. Chuyến du lịch ấy đã mang anh đi mãi mãi khi trong tôi mầm sinh đang lớn dần. Tôi không có một đám cưới như những người con gái bình thường khác. Nhưng tôi chẳng còn quan tâm tới điều đó. Sự ra đi vĩnh viễn của anh khiến tôi càng thôi thúc phải giữ bằng được giọt máu của anh. Tôi thấy mình chưa bao giờ mạnh mẽ như thế.
Gia đình hai bên biết chuyện, bố mẹ đẻ tôi khuyên răn đủ điều. Bố mẹ anh thì bảo giữ lại và nhận cháu. Nhưng trong một lần về nhà, tôi từng nghe được một câu nói "không biết có đích thực là cháu mình" khiến tôi quyết định bỏ gia đình anh mãi mãi. Tôi mang con đi xa và quyết tâm một mình nuôi con. Đến bây giờ con tôi được gần 6 tuổi. Tôi tự hào vì 6 năm nhọc nhằn nhưng đầy mạnh mẽ đó.

Đến lúc này thì tôi lại đang phải đứng giữa một ngã rẽ khác. Sau 6 năm chỉ một mình nuôi con đó, tôi gặp được một người đàn ông trong một chuyến từ thiện. Chúng tôi có tình cảm với nhau. Tôi tìm thấy ở anh giống như bố của con gái tôi. Anh điềm đạm, chín chắn và quan tâm đến mọi người. Rồi tôi có bầu, lần đầu tiên sau chừng ấy năm tôi có cảm xúc mạnh đến vậy. Nhưng cuộc đời thật ngang trái, tôi lại một lần nữa rơi vào cảnh làm mẹ đơn thân khi mà giữa chúng tôi có điều kiện để tiến xa hơn thì vợ cũ của anh quay về và yêu cầu phải nối lại vì chị ta cũng đang mang bầu. Lẽ dĩ nhiên, khi nghe câu chuyện ấy, tôi chẳng cần phải để anh lựa chọn, tôi là người tự trọng và vì thế tôi cũng là người ra đi khỏi mối quan hệ ấy và quyết giữ lại con để con lớn của tôi có chị có em.
Nhưng lần này, tôi thực sự đuối sức và mệt mỏi. Cuộc đời phải chăng đã không giành cho tôi lấy một phần ưu ái? Tôi cảm thấy chới với và cô đơn. Tôi nuôi con một mình đã rất mệt nhưng lần này nỗi đau tinh thần khiến tôi xuống sức hơn. Tôi ăn uống cũng không được như trước. Cứ nghĩ đến bản thân, hai lần mang thai là hai lần tôi gánh đủ những buồn đau tinh thần, tôi nhiều đêm khóc thầm. Con gái nhỏ dường như cũng nhạy cảm theo mẹ nó, cháu luôn giục tôi ăn uống. Những lúc ấy tôi chỉ biết ôm con và khóc. Xung quanh tôi có nhiều người mà sao tôi cảm thấy cô đơn và buồn chán. Thế giới của tôi thực chất vô cùng bé nhỏ mà ở đó nỗi cô đơn lại quá lớn. Vừa nuôi con lớn, vừa nỗi lo sinh con nhỏ thiếu thốn khiến nhiều lúc tôi muốn trốn chạy tất cả. Tôi có thể gọi điện nói bố của con nhỏ, nhưng tôi không đành lòng. Tôi đã quyết giữ lại đứa bé tôi hiểu rằng mình phải đương đầu. Nhưng thật sự tôi bế tắc và mệt mỏi. Tôi phải làm sao cho lối thoát cuộc đời mình? Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Xin chân thành cảm ơn!