Hà Nội
23°C / 22-25°C

Hối hận phá thai để rồi vô sinh

Thứ bảy, 08:01 09/08/2014 | Tâm sự

Tôi nằm úp mặt vào gối khóc nức nở, tôi khóc cho số phận của mình, khóc cho tương lai của tôi rồi sẽ sao đây? Giá như, đừng có ngày ấy.

Tôi nằm úp mặt vào gối khóc nức nở, tôi khóc cho số phận của mình, khóc cho tương lai của tôi rồi sẽ sao đây? Giá như, đừng có ngày ấy.

Ngày ấy, tôi yêu Tuấn, một tình yêu tôn thờ và cháy bỏng. Trong mắt cô gái chưa từng nếm trải vị ngọt của tình yêu như tôi thì Tuấn đúng là chàng hoàng tử của đời mình. Tôi quen Tuấn trong dịp hội trại giao lưu các trường đại học trong thành phố. Lần đó Tuấn va vào tôi khi tôi đang mang đồ ăn cho trại. Thực ra là tôi bất cẩn nên vấp ngã rồi lao vào Tuấn, anh cuống quýt đỡ tôi dậy và nhặt lại đồ về trại cho tôi.

Tối đó, Tuấn rủ các bạn anh sang trại trường tôi giao lưu ca hát, và chúng tôi trở thành bạn từ đó. Những năm học đại học, Tuấn luôn ân cần chăm sóc tôi, rồi anh ngỏ lời muốn tôi làm bạn gái. Tất nhiên lúc đó tôi đồng ý bởi từ lâu tôi đã thích anh, đã ngưỡng mộ anh. Những năm sinh viên yêu Tuấn là những năm ngọt ngào nhất tôi từng trải qua.

Chúng tôi ra trường và cùng nhau xin việc làm tại thành phố. Tuấn nhanh chóng xin được việc làm và công việc khá thuận lợi. Điều đó chẳng có gì lạ với con người tài năng như anh, anh ra trường với tấm bằng giỏi, anh có tài ăn nói, lại có hiểu biết xã hội. Tôi không được thuận lợi như anh, nhưng rồi tôi cũng xin được một công việc tạm ổn. Chúng tôi tính đến chuyện cưới xin. Tuấn đưa tôi về nhà anh, bố mẹ anh cũng khá niềm nở với tôi. Sau lần về nhà anh, lên thành phố chúng tôi chuyển đến sống cùng nhau. Tôi không hề suy tính đắn đo khi sống cùng anh bởi tôi nghĩ rồi chúng tôi sẽ nhanh chóng cưới nhau thôi, ở cùng nhau sẽ tiện chăm sóc cho nhau. Nhưng tôi đã lầm, sau lần đưa tôi về nhà đó, anh cũng không còn nhắc tới chuyện cưới xin.

Tôi thấp thỏm lo âu chờ đợi nhưng mãi chẳng thấy anh đả động đến nó nữa. Có lần vì quá sốt ruột, tôi hỏi Tuấn bố mẹ anh có chê trách tôi điều gì không thì anh chỉ lặng thinh. Anh nói hãy cho anh một thời gian nữa, bố mẹ anh chê quê tôi ở tận miền núi xa xôi. Tôi rất buồn lòng nhưng lúc đó nhìn Tuấn kiên định như vậy tôi cũng đành nghe anh. Nếu tôi không nghe anh thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, chẳng lẽ chia tay, điều đó tôi không làm được. Vậy là tôi lại tiếp tục chờ đợi anh, chờ đợi đến tận hơn 2 năm sau.

Rồi tôi có thai, tôi vui mừng báo cho Tuấn biết. Tôi nghĩ mình có thai, chắc gia đình anh sẽ đồng ý cho chúng tôi cưới nhau thôi. Nhưng đáp lại sự mong chờ của tôi là vẻ lặng thinh của Tuấn. Tôi nhớ mãi vẻ mặt anh lúc đó, anh không tỏ ra vui mừng mà còn bối rối khó xử, có cái gì đó làm tôi đau xé tim. Tôi ngồi đó như chờ đợi một sự phán xét của anh, tôi chờ, chờ mãi rồi anh cũng thốt ra những lời lẽ bội bạc nhất: “Em bỏ cái thai đi, anh không thể cưới em được nữa, anh xin lỗi.”

“Tại sao?”

“Bố mẹ anh nhất định sẽ không cho mình cưới nhau đâu, anh mệt mỏi quá rồi, vả lại, ở bên cạnh em anh không còn có cảm giác gì nữa. Mình chia tay nhé. Em hãy tìm một người khác tốt hơn anh đi”.

Vậy là chúng tôi chia tay nhau, sau khi Tuấn nói anh không còn cảm giác với tôi. Phải rồi, yêu nhau hơn 5 năm, cảm giác làm sao còn ngọt ngào như lúc mới yêu. Thời gian đó tôi vật vã đau khổ, nhiều lúc còn muốn tìm đến cái chết. Một mình tôi cô đơn không có ai bên cạnh, rồi còn cái thai, nó làm tôi hoang mang suy sụp. Cuối cùng tôi quyết định bỏ thai khi nó đã được 4 tháng. Bác sĩ nói thai to, đã thành hình hài và hỏi tôi đã suy nghĩ kĩ chưa. Tôi đâu còn cách nào khác. Tuấn bỏ tôi rồi, tôi làm sao dám giữ lại đây. Tôi không đủ mạnh mẽ để chống trọi với miệng lưỡi người đời, tôi không đủ can đảm để làm mẹ đơn thân. Tôi còn nhớ mãi nỗi đau như ai đó cắt xé thịt ra khi tôi bỏ con đi. Những ngày sau đó tôi chỉ biết khóc, đêm đêm lại mơ thấy ác mộng. Hàng đêm nằm trên giường, nước mắt chảy dài, tôi lại lẩm bẩm cầu xin con tha thứ, cầu xin con hãy quay trờ lại với tôi, nhưng con sẽ chẳng bao giờ quay về với người mẹ nhẫn tâm như tôi cả.

Rồi tôi xin chuyển công tác vào chi nhánh trong Nam. Tôi muốn rời xa Hà Nội, rời xa nơi đầy kỉ niệm của tôi và Tuấn. Tôi muốn làm lại cuộc đời. Môi trường mới phần nào giúp tôi khuây khỏa, tôi không còn mơ thấy ác mộng nữa. Tôi lao vào công việc như để quên đi mọi thứ. Và tôi gặp Nam, chồng tôi bây giờ. Nam chẳng lãng mạn và ngọt ngào như Tuấn. Nam trầm ngâm ít nói, khác hẳn Tuấn, có lẽ vì điều đó tôi dần đón nhận Nam.

Chúng tôi yêu nhau được gần một năm thì làm đám cưới. Nam là người chồng tốt, có trách nhiệm với gia đình. Ở bên cạnh anh, tôi lại tìm được niềm tin yêu cuộc sống đã mất từ lâu. Nam là người chồng rất tâm lý, anh biết tôi chuyển vào trong này công tác là chạy trốn một quá khứ đau thương nào đó, nhưng anh chưa bao giờ đòi tôi phải kể về quá khứ ấy. Với anh, chỉ cần biết hiện tại chúng tôi yêu nhau và sống cho nhau là được.

Chúng tôi lấy nhau đã gần 2 năm mà vẫn chưa có con, gia đình hai bên cũng sốt ruột thúc giục đi khám. Nam nói anh cũng mong có con, nhưng anh không muốn tạo áp lực lên cuộc sống vợ chồng nên cứ để chờ một thời gian nữa. Anh kể bạn anh cũng có nhiều cặp vợ chồng vẫn bình thường mà mấy năm mới có con, anh không muốn chuyện khám xét làm ảnh hưởng không khí gia đình. Tôi luôn thầm cảm ơn Nam vì điều đó. Anh quả thật người chồng tuyệt vời. Nhưng rồi chuyện đứa con lại ám ảnh tôi, tôi lại gặp những cơn ác mộng của nhiều năm trước.

Tôi chột dạ và âm thầm đi kiểm tra sức khỏe của mình. Và khi nhận được kết quả từ bác sĩ, tôi như chết một lần nữa. Tôi vô sinh. Bác sĩ nói đó là do hậu quả phá thai lần trước, cái thai quá to làm ảnh hưởng đến tử cung, tôi không bao giờ có con được nữa. Con tôi, sẽ chẳng bao giờ trở lại với tôi nữa. Tôi là người phụ nữ nhẫn tâm tồi tệ, giờ nhận lấy quả đắng. Tôi biết nói sao với Nam đây? Hạnh phúc, vất vả lắm tôi mới có được, vậy mà ông trời lại nỡ tước đi của tôi. Chẳng lẽ cả đời này tôi sẽ sống trong sự cô độc và nỗi đau không chồng con? Giờ tôi hối hận thì đã quá muộn màng rồi.

Theo Eva

thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Suốt 10 năm làm giúp việc tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì. Thế nhưng sau khi bà chủ qua đời, một lá thư cùng món quà đặc biệt đã khiến tôi bật khóc.

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Tâm sự - 19 giờ trước

Mảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.

Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo

Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu không chỉ là dấu mốc kết thúc công việc mà còn là lúc nhiều người bắt đầu nhìn lại các mối quan hệ xung quanh mình.

Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá

Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 20 năm gặp lại, điều khiến tôi buồn nhất trong buổi họp lớp không phải khoảng cách giàu nghèo, mà là cách bạn bè nhìn nhau qua mức lương mỗi tháng.

Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50

Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra, điều khiến người già sợ nhất không phải bệnh tật hay cái chết, mà là cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.

Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết

Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi 70, tôi từng tin chỉ cần có nhiều tiền tiết kiệm thì tuổi già sẽ an toàn. Tôi tính toán từng đồng, hạn chế mọi khoản chi và luôn tự nhủ phải giữ thật chặt "tiền dưỡng già".

Top