Khuyên em gái lấy chồng, em rút ra 4 cuốn sổ đỏ cùng sổ tiết kiệm thay lời đáp trả

| Tâm sự

Thấy em gái đã ngấp nghé 37 tuổi mà vẫn chưa lấy chồng, tôi lựa lời khuyên nhủ. Ngờ đâu "muối mặt" xấu hổ với câu trả lời của em.

Năm nay Nhân, em gái tôi đã gần 37 tuổi. Em làm trưởng phòng 1 công ty lớn, lương tháng khá cao, chưa kể tiền thưởng quý. Nhờ có tài kinh doanh, đầu óc nhanh nhạy nên Nhân còn làm thêm bất động sản. Lúc đất sốt giá, em kiếm được một khoản tiền không nhỏ. Lấy tiền đó làm vốn, kết hợp với tiền tiết kiệm cá nhân, em gái tôi mua được mấy mảnh đất liền và chiếc xe ô tô. Mỗi lần em tôi về quê cứ như đại gia về làng, ai cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.

Giàu có, sang chảnh là thế nhưng Nhân lại chủ trương lối sống độc thân. Em nói thích tận hưởng bằng những chuyến đi du lịch, ăn uống nhà hàng, mua quần áo hàng hiệu. Lập gia đình chỉ khiến cuộc sống của em nhàm chán hơn thôi. Chưa kể còn biết bao vấn đề nảy sinh như mâu thuẫn vợ chồng, sinh đẻ, chăm con, nuôi dạy con, đối nội đối ngoại... "Chỉ nghĩ đến thôi đã đủ đau đầu", Nhân hay lắc đầu bảo thế mỗi khi có ai đề cập đến chuyện cưới xin.

Bố mẹ tôi vì chuyện cưới hỏi của con gái mà rầu lo lắm. Ông bà bảo Nhân phải nhìn nhà người khác, con gái họ còn nhỏ tuổi hơn Nhân mà đã có con rồi. Nhân chẳng đáp trả gì, cứ lẳng lặng nghịch điện thoại. Bố mẹ nói quá thì em lái ô tô về thành phố ngay trong đêm. Sau lần đó, bố mẹ tôi cũng không dám nói nhiều nữa.

Tối qua, lúc chị em tâm sự vui vẻ, tôi lại nhắc nhở em gái chuyện chồng con. Tôi nói em lớn tuổi rồi, nên lấy chồng để còn sinh con cho khỏe mạnh. Phụ nữ càng lớn tuổi thì càng khó sinh con, nuôi dạy con cũng vất vả, khó khăn hơn. Nếu không lấy chồng thì sau này già cả, ai sẽ chăm sóc mình?

Khuyên em gái lấy chồng, em rút ra 4 cuốn sổ đỏ cùng sổ tiết kiệm thay lời đáp trả - Ảnh 1.

Em gái tôi quyết tâm không lấy chồng. (Ảnh minh họa)

Nhân cười cười, bỏ ra ngoài xe ô tô, lấy vào một phong bì loại to. Em mở phong bì, lấy ra 4 cuốn sổ đỏ đưa tôi xem. 2 mảnh đất ở trung tâm thị trấn, giờ có giá hàng tỷ đồng. 2 mảnh khác ở quê nhưng rất rộng. Cuốn sổ tiết kiệm với con số cao ngất ngưởng khiến tôi choáng váng mặt mày.

Chỉ bao nhiêu đó thôi đã đủ hiểu câu trả lời của em gái tôi. Em ấy vẫn quyết sống độc thân. Nhân chỉ nói lại một câu: "Nếu lấy chồng chỉ để sinh con, có người chăm sóc mình về già thì lấy để làm gì cho rước nợ vào thân. Chưa chắc sau này con đã chăm sóc mình mà ngược lại, mình mệt mỏi lo lắng u sầu vì con trước. Cứ để tiền đó, sau này thuê người chăm vẫn được mà chị".

Lý lẽ của em gái sắc bén quá nên tôi không thể phản bác lại được. Chỉ có điều, tôi vẫn muốn em gái lập gia đình, cứ đi về một mình lẻ bóng, về sau sẽ rất cô đơn. Nhưng tôi chẳng biết phải khuyên em bằng cách nào nữa?

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.