Lấy chồng giàu, 7 năm không có một xu dính túi!
Em đi lấy chồng, tính đến nay là tròn 7 năm. Suốt 7 năm nay, em sống an phận, chỉ biết đến chồng, không bao giờ nghĩ đến chuyện đề phòng chồng. Thế nhưng, gần đây, có vài việc xảy ra, nhiều ý kiến mắng chửi em khiến em rất băn khoăn.
Em năm nay 32 tuổi. Trước khi lấy chồng, em đã làm công việc văn phòng, lương tháng không cao, chỉ đủ chi tiêu, sinh hoạt và dành ra một chút để gửi về phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học ở quê. Khi lấy chồng, em may mắn lấy được người chồng hoạt bát, gia đình chồng tương đối khá giả. Tiền ăn, tiền chi tiêu trong gia đình, chồng em chi hết, vì thế, em không phải lo gánh nặng kinh tế như nhiều chị em phụ nữ khác. Đi làm được bao nhiêu, em đưa hết cho chồng.
Sau khi đưa lương, chồng em cũng cho lại vài trăm để em bỏ túi, đề phòng đi đường. Thế nhưng, em cũng không tiêu pha gì, đến cuối tháng, còn bao nhiêu, em lại dốc túi đưa cho chồng. Thậm chí, vì tính em sòng phẳng, lại không thích người khác nghĩ ngợi về mình nên chồng em đưa tiền cho em đi mua đồ ăn thức uống, em cũng ghi chép đầy đủ để anh khỏi nghi ngờ. Quần áo, giầy dép của em, nếu anh không mua hoặc không dẫn em đi cùng để mua thì có sao em dùng vậy, không bao giờ, em đòi hỏi gì nhiều.
Thế nhưng, gần đây, em trai em tuyên bố lấy vợ. Bố mẹ em phải chuẩn bị một khoản lớn khoảng 30 – 40 triệu để lo đám cưới cho con. Bố mẹ em có gọi điện, hỏi vay ít tiền riêng của em.
Ảnh minh họa
Khi hỏi vay, bố mẹ còn dặn em phải giữ bí mật, không được để cho chồng em biết, kẻo con rể lại con thường bố mẹ vợ. Tuy nhiên, khi biết em không có đồng nào, muốn vay thì phải chờ em hỏi ý kiến của chồng, bố mẹ em đã chuyển hướng sang họ hàng chứ không muốn vay chồng em.
Mấy tháng sau, em trai em đi trên đường Hà Nội, đoạn gần nhà em, không biết vi phạm lỗi gì mà bị công an bắt phạt 400 nghìn. Nó gọi điện cho em, bảo em mang tiền ra cho nó nộp phạt vì trong túi của nó không có đủ tiền. Thế nhưng lúc đó, chồng em không có ở nhà, bố mẹ chồng thì em ngại hỏi nên em đành phải từ chối em trai mình.
Sau đó, bố mẹ em gọi điện ra mắng em, bảo bằng đấy tuổi đầu, lại mang tiếng lấy chồng giàu mà em trai cần 400 nghìn để nộp phạt cũng không cho.
Em buồn bực lắm, nghĩ ngợi lắm. Rồi, em quyết định nói hết với bố mẹ lý do em từ chối.
Bố mẹ em nghe xong, biết em không có một đồng nào trong tay khi đã ngoài 30 tuổi, đi làm được đồng nào đưa hết cho chồng thì vô cùng thất vọng. Cả bố và mẹ đều mắng em té tát, bảo em dại dột. Theo ý của bố mẹ, em phải có tí tiền giữ lưng đề phòng lúc bất trắc. Bởi cuộc sống nay sướng mai khổ, nay hạnh phúc mai buồn đau không biết đâu mà lần.
Em tâm sự với bạn bè, bạn bè em cũng nói như vậy. Chúng bạn còn khuyên em, phải tranh thủ lúc chồng đang làm ăn được để “thủ” càng nhiều tiền, càng tốt, lỡ sau này có chuyện gì, hoặc có muốn chăm sóc cho bố mẹ đẻ lúc về già cũng còn có đồng tiền. Hơn nữa, ai cũng bảo, phụ thuộc về kinh tế cũng đồng nghĩa với việc không có tiếng nói trong gia đình. Như thế, mình sẽ bị đối xử không khác gì osin.
Em nghe những lời đó mà hoang mang quá. Em nghĩ, đã là vợ chồng, em tin tưởng chồng em tuyệt đối. Hơn nữa, từ khi lấy nhau đến nay, chồng em cũng có chút keo kiệt với gia đình bên ngoại nhưng mọi việc lớn nhỏ trong nhà, chồng em đều tự giác lo liệu, cũng không bao giờ thấy anh có ý coi thường em.
Còn em, dù không cầm kinh tế như nhiều chị em khác, nhưng em không thấy bực bội. Ngược lại, em thấy thoải mái, em không phải lo nghĩ về những khoản chi tiêu, không cần phải cân đong đo đếm.
Thêm vào đó, việc tích trữ tiền riêng bằng cách bòn rút tiền của chồng, em thấy nó không đoàng hoàng cho lắm. Mà bòn rút không khéo, chồng nghi ngờ, gia đình lại vì thế mà tan vỡ thì làm thế nào?
Có cần thiết phải làm như lời bố mẹ và bạn bè em đã khuyên hay không? Mong mọi người hãy tư vấn cho em.
Theo Độc giả Mai Anh (Hà Nội)/VietnamNet
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.