Mang bầu vẫn đi "vẫy khách"
Khi tuổi xế chiều, những phụ nữ hành nghề mại dâm đã bị vắt như miếng giẻ rách, trôi dạt với bệnh tật đầy mình.
Trong vai là tư vấn viên, tôi tiếp xúc với nhiều phụ nữ mại dâm không bị chăn dắt, thường được gọi là gái mồ côi. Họ biết “thân phận” nên tập trung ở những khu vực riêng, với giá đi khách rẻ mạt. Họ thường tụm lại để chờ khách hàng giờ, thậm chí hàng ngày.
Đường cùng
Ở Công viên 23/9 (quận 1), tập trung tại khu vực dành cho những người lứa U40, 50 trở lên, chị Uyên (46 tuổi) rơm rớm nước mắt kể về số phận đẩy đưa đến với nghề bạc bẽo này. Nhà ở tận Phước Long (Bình Phước), chồng mất sớm nên chị phải gửi hai người con cho chị ruột trông coi, rồi vào TP.HCM tìm việc. Nhìn chị phốp pháp, phấn son lên “ngon lành” vậy mà trong người nào là bệnh tiểu đường, cao huyết áp, đau tim… “Chị hay mệt, hụt hơi lắm, xin việc nơi nào người ta cũng không nhận nên ra đây làm cũng được hơn một năm rồi”.
Tâm sự về cái nghề bị khinh khi, chị Uyên cho biết vì lớn tuổi nên rất ít khách, lâu lâu hên lắm thì ngày được một hay hai người, tiền đi khách mỗi lần chỉ được 100.000 đồng. Thế nhưng sợ nhất là những ông khách say xỉn, lỗ mãng và quịt tiền. Phải chắp vá kiếm miếng ăn hằng ngày nên hôm nào từ sáng đến chiều không có khách, chị phải cố nán lại đến đêm khi những “đồng nghiệp” khác đã về hết. Thuê căn nhà trọ nhỏ xíu ở ghép tại Bình Thạnh nhưng chi phí mỗi tháng cũng lên đến 2 triệu đồng. Những đêm lầm lũi trở về mà trong túi rỗng không, bụng đói lép kẹp, chị chỉ biết khóc thầm.
Theo tổng kết mới nhất của Công an TP.HCM, trong vòng một năm (từ 1-12-2009 đến 31-11-2010), các đơn vị trực thuộc, công an các quận, huyện đã khám phá, xóa sổ 49 ổ mại dâm trên địa bàn. Qua đó đã bắt giữ, lập hồ sơ xử lý 264 người tổ chức, môi giới mại dâm và gái bán dâm.
Những người hành nghề lén lút ở công viên sợ nhất là bị các lực lượng chức năng truy quét. Do đó, dù không có tiền đổ xăng, chị Uyên vẫn phải cố nuôi chiếc xe Dream cà tàng và luôn luôn phải ngồi kè kè bên cạnh, xem như người đi dạo. Một số người quen cho biết có khi cả tháng không thấy chị ra công viên vì bệnh nặng. Trong thời gian đó, để thuốc thang chị phải mượn tiền của một cặp vợ chồng chuyên cho gái mại dâm vay lãi ở công viên. Vừa rầu rĩ, vừa thở dốc, chị Uyên cho biết: “Bữa nào không đóng tiền góp là chủ nợ gí đến cùng, nên giờ dù mệt cỡ nào cũng phải lết ra đây”.
Lay lắt xế chiều
Trong những đợt truy quét, Công an phường Bến Nghé đành “chịu thua” với một phụ nữ tên Phượng. Phượng vác bụng bầu nhưng ngày nào cũng đứng nhẵn mặt ở đoạn đường Lê Duẩn. Nhiều lần thấy bóng dáng công an, Phượng bỏ chạy khấp khiểng trên đôi giày cao gót, chiếc túi xách to rơi vãi đầy phấn son. Theo lời kể của người phụ nữ đã ngoài 30 tuổi này, chị ta lỡ dính bầu trong một lần đi khách không an toàn. Vì cũng lớn tuổi nên Phượng cố giữ lại đứa bé để nuôi, mong có người bầu bạn. Để duy trì cuộc sống cho hai mẹ con, đến tháng thứ bảy Phượng vẫn vác bụng “đi làm”.
Tại Công viên 23-9, có một phụ nữ ngót nghét 60 tuổi, mà nhiều gái mại dâm trẻ theo vai vế phải gọi bằng bà. Bà T. rất già và gầy ốm nhưng tối tối vẫn trang điểm và đạp xe ra ngồi công viên chờ khách.