Mẹ chồng dỗi, không thèm ăn cơm chỉ vì tôi dám... nấu thịt gà rang 2 bữa/tuần
Chỉ có mỗi việc cỏn con như vậy mà bà dỗi không ăn cơm và sưng mặt với tôi cả tuần rồi.
Trong cuộc sống hôn nhân, việc hòa hợp với gia đình chồng là một thách thức không hề nhỏ, nhất là khi mẹ chồng là một người khó tính lại còn hay dỗi hờn.
Tôi đi lấy chồng mà cứ ngỡ như mình ứng tuyển vào làm quản gia của một đại gia tộc giàu có và danh giá nào đó. Giá kể mà cái hồi mới yêu đương rồi dắt nhau về ra mắt bố mẹ 2 bên, mẹ chồng tôi mô tả chi tiết công việc mà tôi sẽ phải đảm nhận trong thời gian cái giấy đăng ký kết hôn với con trai bà có hiệu lực thì chắc là tôi đã chạy mất dép từ thuở đó rồi chứ làm gì có chuyện để đến tận bây giờ mà kêu than.
Khoan nói đến những yêu cầu khác, tôi chỉ cần mô tả trách nhiệm của mình với việc hầu ăn cả nhà là đã đủ để chị em hoa mắt chóng mặt rồi.
Mẹ chồng tôi có yêu cầu cao trong chuyện bếp núc. Với bà, bữa cơm hàng ngày không chỉ là việc ăn uống đơn thuần mà còn là sự thể hiện tình cảm và sự tôn trọng đối với từng thành viên trong gia đình. Nó phải được nâng tầm lên thành giá trị văn hóa, giá trị cốt lõi của gia đình này, dù rằng nhà bà toàn người làm công ăn lương, chẳng có ông chủ bà chủ nào cũng chẳng ai thuộc diện học thức cao hết.
Việc chuẩn bị thực đơn đa dạng, không lặp lại món ăn quá nhiều lần trong tuần luôn là điều bà đặt lên hàng đầu. Một tháng 30 ngày, 1 tuần 7 ngày, 1 ngày 3 bữa phải được tính toán rất kĩ lưỡng. Bữa sáng đã ăn món này thì bữa trưa phải ăn món khác và bữa tối cũng không được phép lại lại đồ thừa. Mua thực phẩm cũng phải mua ở cửa hàng này, tạp hóa kia. Không được mua đồ trữ sẵn, tuyệt đối phải tươi roi rói, ngày nào mua ngày đấy, thiếu mỗi nước bữa nào cũng phải xách dép ra chợ mua bữa đấy nữa thôi.
Ban đầu tôi cũng hiền, tôi cũng cam chịu và cũng cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu, nhưng rõ ràng việc cân bằng giữa công việc và gia đình không bao giờ là điều dễ dàng.
À đấy quên không kể rằng tôi vẫn phải đi làm và kiếm tiền thậm chí thu nhập của tôi cao gấp đôi của chồng và lương hưu của mẹ chồng không bằng nổi 1 tuần làm việc của tôi. Thế nhưng họ vẫn thản nhiên yêu cầu tôi phục vụ kể cả khi việc hầu hạ dạ vâng họ sẽ làm ảnh hưởng đến thu nhập của tôi.
Dạo gần đây tôi đang phải đối mặt với áp lực từ dự án ở công ty. Đây là 1 dự án lớn với toàn thể các ban phòng của công ty và cũng là bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp của tôi. Bởi vậy mà tôi gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Tôi thức khuya dậy sớm đi làm và mỗi lần về nhà vẫn phải đau đầu nghĩ xem hôm nay cho cả nhà ăn gì.
Đầu tuần trước tôi quyết định làm món mặn thịt gà rang. Tôi nói thật là cũng không nhớ lắm đầu tuần ăn gì rồi nên đến thứ Sáu, sau một tuần làm việc mệt mỏi, tôi quyết định làm lại món thịt gà rang. Lúc ấy tôi nghĩ đơn giản lắm, kể cả có lặp lại thì cũng có mỗi 1 món thôi, các món khác tôi đổi là được.
Nào ngờ chỉ vì cái chuyện gà rang mà nhà tôi loạn hết cả lên, vợ chồng đứng trên bờ vực ly hôn, tan tác.
Mẹ chồng tôi không hài lòng vì tôi dám cho cả nhà ăn 2 bữa thịt gà rang trong 1 tuần. Bà nói rằng bà ăn gì cũng được nhưng con trai bà đi làm thì cần được ăn uống chỉn chu. Phụ nữ có giỏi bằng ông giời mà không chăm lo được cho nhà chồng thì cũng vứt.
Thế rồi bà dỗi không ăn cơm và sưng mặt với tôi cả tuần rồi.
Mẹ chồng tôi, một bà nội trợ lâu năm, luôn đặt tiêu chuẩn cao cho từng bữa cơm gia đình, và sự việc lặp lại món ăn đã vô tình chạm vào nguyên tắc không thể phá vỡ của bà. Đối với bà, đó không chỉ là sự lặp lại đơn giản mà còn thể hiện sự thiếu quan tâm và sự sáng tạo trong việc chăm sóc gia đình. Nhưng đấy là bà, người làm nội trợ toàn thời gian và chồng bà là người kiếm ra tiền, ông có thể thản nhiên bảo vợ ở nhà chồng nuôi được chứ chồng tôi còn đang phải đợi vợ nuôi đây này!
Tôi nói chuyện với chồng về chuyện này vì đây là vấn đề cần xử lý chứ không để lâu dài được, thế nhưng chồng tôi bênh mẹ chằm chặp. Anh ta còn có ý bảo tôi nghỉ việc để ở nhà làm tròn việc nội chợ.
Tôi nói thẳng luôn, chồng tôi có thể bỏ chứ việc thì không. Bởi lẽ đến khi không có tiền, ngồi đợi chồng nuôi thì sớm muộn gì cũng lại bỏ nhau cho mà xem.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 2 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.