Mẹ chồng không cho tôi để tang bố đẻ

Thứ bảy, 10:00 07/05/2016 | Tâm sự

Bố tôi đã được lên Tây trúc, những chiếc khăn tang của chị em chúng tôi đã được hóa để gửi theo gió mây, nhưng chắc chắn nỗi oán hận trong lòng tôi thì không bao giờ được hóa giải. Tôi sẽ nhớ mãi phút giây tôi bị mẹ chồng giật chiếc khăn tang trên đầu, vứt xuống đất, ngay sau lễ khâm liệm bố.

Quê tôi không xa Hà Nội, người làng tôi vẫn sáng đi, chiều về để kiếm cơm ở mảnh đất thủ đô. Tiền họ kiếm về làm quê nhà ngày càng khang trang hơn, nhưng thứ đeo bám làng quê tôi đó là những hủ tục thì không thể mai một đi theo ánh sáng văn minh của người thủ đô. Một trong những hủ tục đó, một trong những ám ảnh của đời tôi đó là chuyện con gái lấy chồng, khi bố mẹ đẻ mất, phải được bố mẹ chồng cho phép mới được để tang.

Tôi là con gái đầu của bố mẹ tôi. Nhà tôi đông chị em, dưới tôi còn 4 đứa em trứng gà trứng vịt. Bố tôi mất sau một thời gian khá dài đi hết viện nó đến viện kia. Khi bố tôi mất cũng là lúc gia đình tôi đã tiêu đến đồng tiền cuối cùng, sức khỏe, tinh thần của mẹ con tôi cũng hoàn toàn kiệt quệ. Bố mất, tôi suy sụp hoàn toàn, bỏ mặc mọi thứ cho anh em, họ hàng lo lắng việc hậu sự của bố. Cũng bởi quá suy sụp tinh thần, tôi không để nhớ được một phong tục lạ kỳ của quê hương mình…

Chiếc khăn xô trên đầu tôi bị giật phắt, ném xuống đất ngay khi tôi vừa bước chân về nhà chồng sau lễ khâm liệm bố. Tôi chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra thì mẹ chồng tôi đã sừng sững trước mặt. Bà bảo tôi đã được gả bán cho nhà bà, tôi là con cái của gia đình này. Ông bà vẫn còn sờ sờ ra đây, tôi đội khăn xô như thế, chẳng khác gì coi họ đã chết…

Bà bảo mẹ tôi, họ hàng nhà tôi đã không biết dạy dỗ, bảo ban tôi để tôi đem điềm đen, điềm gở về nhà bà. Tai tôi lùng bùng, tôi không đủ sức để nghe hết, hiểu hết những gì mẹ chồng nói, chỉ ra sức van xin. Chồng tôi cũng không hiểu rõ ngọn ngành, bất lực trước giọng điệu đanh thép và thái độ cứng rắn của bà.


Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Suốt trong hai ngày tang lễ của bố tôi, mẹ chồng tôi không đến. Bố chồng và anh em nhà chồng cũng sang viếng với đầy đủ nghi lễ, nhưng thái độ rất lạnh nhạt. Về sau, tôi mới hiểu, theo phong tục của quê tôi, khi bố/mẹ đẻ mất, con dâu phải về nhà xin bố mẹ chồng cho phép để tang bố/mẹ đẻ. Thông thường, sẽ không có người nào cấm cản con dâu mình để báo hiếu với bậc sinh thành. Hình như chỉ có tôi, vì một chút sơ xuất, chưa xin phép đã đội tang bố, nên khiến mẹ chồng phật ý.

Sau lễ tang, mẹ đẻ tôi cũng đã có lời xin lỗi mẹ chồng tôi, nhưng bà nhất mực không nghe. Bà bảo nhà bà có nề nếp gia phong của nhà bà. Bà chỉ chịu “nhượng bộ” cho tôi được phép chít khăn tang ở những nơi khuất mắt bà. Sang bên nhà mẹ đẻ, làng của tôi, tôi có thể chit khăn để tang bố tôi tùy ý, nhưng về đến cổng làng nhà chồng, tôi phải lột khăn xuống, nếu để bà nhìn thấy là bà sẽ “không để yên”.

Ở quê tôi, khi bố mẹ khuất núi, con cái phải đội khăn tang đến hết 50 ngày. Và còn phải đội khăn tang trong những ngày lễ, giỗ chạp hay họ hàng có đám hiếu… cho đến tận hai năm sau. Vậy là suốt hai năm đằng đẵng chiếc khăn tang như một nỗi đau đớn, ám ảnh cuộc đời tôi. Nỗi đau của đứa con mất bố, nỗi đau của thân phận đàn bà è cổ với những hủ tục nặng nề khi làm dâu…

Theo Phapluat

Ý kiến của bạn
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tâm sự - 4 phút trước

GĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự - 17 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Tâm sự - 1 ngày trước

Chồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Tâm sự - 2 ngày trước

Nói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Tâm sự - 2 ngày trước

Con mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.