Mẹ chồng tôi quá tiết kiệm

| Tâm sự

Hàng ngày con trai tôi nhờ ông bà chăm cháu. Ông bà rất tiết kiệm điện. Nếu bật tivi thì thôi đèn và ngược lại. Trong nhà lúc nào cũng tối om om, mờ mờ ảo ảo. Tôi đi làm về, chân tay cháu toàn vết muỗi đốt.

Tôi năm nay 28 tuổi, lập gia đình được 3 năm, có cậu con trai 2 tuổi. Tôi và anh sống cùng bố mẹ chồng. Bố chồng tôi năm nay ngoài 70 tuổi, còn mẹ chồng 66 tuổi. Chồng tôi là con trai út, trên chồng có 2 chị gái.

Điều tôi muốn kể ở đây là mẹ chồng tôi -người quyết định mọi thứ trong gia đình. Tôi rất yêu thương và kính trọng bà, nhưng chỉ có điều bà rất lạc hậu và tiết kiệm vô cùng. Bố mẹ chồng tôi có lương hưu, hàng tháng vợ chồng tôi cũng gửi đỡ bà tiền ăn, tiền sinh hoạt hàng tháng. Lương hai vợ chồng tôi thấp nên cũng may nhờ ông bà có lương hưu, chúng tôi cũng chưa phải “ nuôi ông bà”, nhưng cũng không đến nỗi ăn bám. Các anh chị biết không? Cái dép đi hàng ngày rách, ông bà xâu dây thép vào. Có lúc bước vội vào dép, mà vướng phải dây thép thì thôi rồi, đau điếng người. Mẹ chồng tôi không bao giờ mua cả, dù chỉ là “đôi dép”. Và tôi mua.

Bà luôn mua loại nước mắm rẻ nhất, loại người ta bán bằng lít. Vợ chồng tôi cả ngày ăn được bữa tối, nhiều lúc nhẹ nhàng nói với bà: “Mẹ mua nước mắm này ăn không ngon lắm, hơi mặn”. Bà chả nói gì. Hôm sau, tôi mua hẳn 5 chai nước mắm ngon về để dùng dần. Rồi cũng hết, lần sau đó bà lại mua loại nước mắm rẻ tiền, ăn mặn chát.

Hàng ngày con trai tôi nhờ ông bà chăm cháu. Ông bà rất tiết kiệm điện. Nếu bật tivi thì thôi đèn và ngược lại. Trong nhà lúc nào cũng tối om om, mờ mờ ảo ảo. Tôi đi làm về, chân tay cháu toàn vết muỗi đốt. Nói thật nhiều lúc tôi không tránh khỏi bực tức nhưng không dám nói, chỉ dám để trong bụng thôi, mà có nói ông bà cũng chả thay đổi được. Lúc ông bà vui, tôi lựa lời nói: “Cháu ở nhà chơi, bố mẹ cứ bật đèn lên, thiếu ánh sáng không tốt cho thị lực của trẻ. Bật tivi cũng không tốn điện lắm đâu mẹ à, mẹ cứ bật tivi cho cháu xem múa hát, phát triển trí tuệ”.

Tôi nói xong bà chẳng nói gì. Và tôi biết hàng ngày vợ chồng đi làm, thế nào thì vẫn thế thôi. Đến cái chổi để quét nhà hàng ngày, nó mòn đến nỗi không quét nổi rác. Hàng ngày bà đi chợ, nên tôi nhẹ nhàng nói: Mẹ đi chợ, người ta có bán chổi mẹ mua hộ con nhé. Cái chổi này quét mòn lắm rồi. Bà không nói gì, chỉ gật đầu. Hai tuần sau, bà mua 1 cái chổi mới. Tôi quét luôn chổi mới, nhưng muốn vứt cái chổi cũ đi thì phải xin phép bố mẹ chồng.

Còn những cái bát cái đĩa, có lẽ tuổi thọ của nó hơn cả tuổi đời của tôi. Bát đĩa cũ rích, mỗi lần nhà có cỗ, dọn bát đĩa ra thực ra tôi thấy xấu hổ. Tôi về làm dâu, không dám đòi hỏi bất kỳ thứ gì cả. Nhưng ông bà cổ hủ và lạc hậu vô cùng. Tôi mua bát đĩa mới, phải xin ý kiến ông bà thay bát đĩa. Ông bà đồng ý, tôi mới được thay.

Xin nói thêm, chồng tôi có đôi lần góp ý, nhưng bản chất ông bà như vậy, không thay đổi được. Còn tôi cảm thấy cuộc sống rất gò bó, lạc hậu. Những thứ nhỏ nhất, phục vụ sinh hoạt hàng ngày cho gia đình bà chả bao giờ để ý, và không bao giờ chịu mua.

Hàng tháng đều đặn chúng tôi gửi đỡ bà tiền đi chợ, đó là trách nhiệm và bổn phận của vợ chồng tôi. Nhưng cứ thứ 7, chồng tôi được nghỉ là phải đi chợ. Còn chủ nhật, tôi được nghỉ cũng phải đi chợ. Nói thật, thâm tâm tôi không đồng ý với bà về điểm này. Hơn nữa, mẹ chồng tôi có tính “gia trưởng”. Tôi rất sợ, vì bình thường trông bà rất khó tính, lại lầm lì. Chiều tôi đi làm về, bà có đứng sát cửa cũng không bao giờ mở cửa cho con vào mặc dù tôi đã chào bà.

Mẹ chồng tôi là người quan trọng và quyết tất cả mọi vấn đề trong gia đình. Tôi là dâu, là con, biết rằng cả đời này sẽ sống với bà, tôi không muốn “đối đầu” với mẹ chồng, cũng không muốn bà phật ý. Nhưng làm sao đây để bố mẹ chồng tôi thay đổi, đặc biệt là mẹ chồng. Nhờ các anh chị chia sẻ, tư vấn giúp tôi. Xin nói thêm, chồng tôi có góp ý nhiều thì ông bà vẫn để ngoài tai. Huống chi tôi là dâu.
Theo Thu Hạ
VnExpress
thanhloan
Ý kiến của bạn
Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 40 năm, tôi chưa từng nghi ngờ người đàn ông luôn yêu thương, che chở và gọi tôi là con gái. Cho đến ngày bố gặp tai nạn, tôi mới vô tình phát hiện mình không có quan hệ huyết thống với ông. Nhưng điều khiến tôi bật khóc lại là sự thật phía sau, được mẹ kể lại sau bao nhiêu năm im lặng.

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi luôn nghĩ bố không tái hôn vì quá yêu mẹ. Nhưng sau khi ông qua đời, tôi vô tình tìm thấy những lá thư bố viết cho mẹ. Hóa ra, phía sau cuộc sống một mình của bố không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ân hận ông mang theo suốt cuộc đời...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.