Mẹ là điểm tựa bình an của chúng con
Tôi chỉ ước ao mẹ có những ngày thật thanh nhàn, mẹ đã sống cho gia đình, cho các con đủ rồi. Mẹ phải sống cho mình, an yên với tuổi già.
Thế mà thấm thoắt năm nay mẹ tôi nghỉ hưu đã được hơn 10 năm. Thời gian thật nhanh quá và chẳng đợi ai bao giờ.
Mẹ tôi là giáo viên dạy văn cấp 2. Trong quãng thời gian công tác mẹ vừa là giáo viên giảng dạy vừa làm cán bộ quản lí, mẹ làm hiệu phó của ngôi trường cấp 2 ở chính quê hương nơi mẹ sinh ra và lớn lên.
Những ngày còn công tác, mẹ bận rộn suốt, việc trường, việc nhà, việc xóm, việc làng... vậy mà lúc nào tôi cũng thấy mẹ vui vẻ, tràn đầy năng lượng. Ở trường mẹ công tác học trò rất yêu quý và kính trọng mẹ. Trong gia đình, mẹ được ông bà nội tôi và các anh chị em trong nhà thương quý.
Trong kí ức của tôi, những năm tháng tuổi thơ thật êm đềm. Và tôi biết chúng tôi có được tuổi thơ êm đềm và đẹp đẽ ấy là nhờ có sự hi sinh thầm lặng cao cả của bố mẹ.
Những ngày tôi học cấp 1 là những năm tháng cuộc sống còn khó khăn, vất vả nhiều bề. Bố mẹ dầu dãi, tảo tần, ngoài công việc chính là dạy học bố mẹ còn làm thêm việc đồng áng, không kém gì các bác nông dân. Bố mẹ vẫn cấy 7, 8 sào ruộng, chăn nuôi đủ cả bò bê, lợn gà… Mẹ đảm đang, thu vén công việc vẹn toàn. Anh em tôi ngày đến trường một buổi, buổi còn lại tham gia giúp bố mẹ việc nhà cửa, ruộng vườn như hái rau, cắt cỏ, chăn bò...
Các buổi chiều vừa lao động nhẹ nhàng vừa được làm bạn với đồng quê như càng bồi đắp cho tuổi thơ anh em tôi. Đủ biết thế nào là công việc cấy hái, ruộng đồng của nhà nông, đủ biết những vất vả mà bố mẹ đã trải qua để lo liệu cho các con.

Mẹ là điểm tựa bình an cho chúng tôi.
Về nghỉ hưu nhưng mẹ đâu đã được nghỉ ngơi. Hàng ngày mẹ lại đỡ đần con cháu biết bao là việc, lúc nào người cũng luôn chân luôn tay. Nhất là giai đoạn hai, ba năm trở lại đây, khi dịch bệnh Covid-19 kéo dài, các cháu ở nhà học online, mẹ tôi lại nghiễm nhiên trở thành bà giáo cho các cháu. Bà kèm cặp các cháu học bài, cho các cháu vui chơi.
Ngoài giờ học các cháu học theo thời khóa biểu nhà trường, mẹ tôi tìm cách hướng dẫn và cho các cháu chơi thể thao, rèn luyện thể chất hay đọc sách thư giãn. Mỗi sáng chiều mẹ lo bếp núc, chăm các cháu bữa ăn giấc ngủ cho các con yên tâm công tác.
Tôi phục mẹ nhất là trong cuộc sống mẹ lúc nào cũng chi chút, khéo léo, như các cụ nói "khéo ăn thì no khéo co thì ấm".
Từ những ngày xa xưa lúc cuộc sống còn khó khăn, mẹ luôn thu xếp mọi thứ thật chu toàn. Nhà ông bà nội đông con, ông bà tôi có sáu người con dâu nhưng mẹ tôi là người được ông bà thương quý nhất.
Lúc nào ông cũng bảo chúng tôi hãy nhìn mẹ mà sống. Tôi nhớ ở quê những ngày giáp hạt, dù chẳng dư giả gì, bữa thiếu bữa đủ nhưng mẹ luôn gánh gạo vào biếu ông bà nội. Mẹ bảo ông bà già yếu rồi, không thể làm lụng như ngày còn khỏe nữa. Tôi nhớ mỗi năm vào ngày Tết Đoan ngọ hay Rằm Tháng bảy, bao giờ cũng thế, mẹ lại sắp đĩa xôi với miếng đùi gà thật ngon, cho anh em tôi mang biếu ông bà, sau đó chúng tôi mới được sà xuống ăn bữa cơm Tết thật ngon lành.
Sau này khi ông bà già yếu hơn, tối tối mẹ lại phân lượt cho anh em chúng tôi, ăn tối xong là mang sách vở vào học bài rồi ngủ với ông bà cho vui. Thế là thành quen, chúng tôi lớn lên trong ấm áp tình thương của ông bà và bố mẹ.
Trong việc học tập của anh em tôi mẹ cũng luôn ở bên. Ngày tôi học lớp 8, cả nhà tôi chuyển xuống trung tâm của huyện, để bố tiện công tác. Tôi vào học trường chuyên cấp 2 của huyện.
Khi tôi vào lớp, các bạn đã học gần hết kiến thức của học kì 1. Tôi nhớ phải mất 2,3 tháng mẹ luôn động viên tôi. Mẹ là giáo viên văn mà năm ấy mẹ đọc lại hết cả sách giáo khoa môn toán lớp 8 để tối tối mẹ lại hỗ trợ tôi, giúp cho tôi học gần hết một học kì để theo kịp chương trình với các bạn trong lớp. Nhờ có mẹ mà tôi nhanh chóng bắt kịp tiến độ và hòa nhập với các bạn. Tôi luôn thầm biết ơn mẹ thật nhiều. Không có mẹ chắc gì tôi đã đủ tự tin và được như ngày hôm nay.
Năm nay mẹ đã 68 tuổi rồi. Sức khỏe cũng không thể như trước. Hàng ngày ngoài lúc làm lụng các việc nhà, mẹ lại đọc sách báo, xem ti vi, hễ có tin tức gì hay lại chia sẻ cho các con. Mẹ vẫn thường nhắc nhở các con, cháu từ việc ăn uống cho khoa học, giữ gìn sức khỏe để làm việc, học hành, đến việc kết nối tình cảm gia đình...
Anh em chú bác trong nhà có việc gì, mẹ luôn là đầu cầu kết nối, nhắc nhở chúng tôi yêu thương, sẻ chia, thăm hỏi lẫn nhau. Ở tổ dân phố, mẹ tham gia vào hội phụ nữ, hội hưu trí.
Tôi thấy cuộc sống của mẹ cân bằng, vui vẻ. Mẹ không muốn phiền các con, không để các con phải lo lắng điều gì. Mẹ bảo các con sống tốt cuộc đời của mình là báo hiếu mẹ rồi, mẹ không cần gì cả. Mẹ sống cả đời giản dị, an yên. Mẹ hi sinh lặng thầm cao cả.
Tôi chỉ ước ao mẹ có những ngày thật thanh nhàn, mẹ đã sống cho gia đình, cho các con đủ rồi. Mẹ phải sống cho mình, an yên với tuổi già. Cầu mong mẹ luôn thật nhiều sức khỏe. Mẹ mãi là điểm tựa bình an cho chúng tôi.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.

