Mệt mỏi vì vợ suốt ngày... sợ chết
GiadinhNet - Tôi đang sống trong gần một tháng stress nặng vì vợ suốt ngày sợ chết. Ngày nào cô ấy cũng nhắn tin cho tôi với những lời lẽ u ám. Tối đến thì thỉnh thoảng khóc thút thít.
Tôi có mắng thì cô ấy lại bảo không yêu thương cô ấy. Tôi kể câu chuyện của mình để chia sẻ là một phần, nhưng cũng là để mong các anh chị cho lời khuyên.
Gần một tháng nay vợ tôi bỗng phát hiện một khối u trong cổ họng. Ngay khi sờ thấy khối u, cô ấy đã gọi điện cho tôi đầy khẩn thiết. "Chồng, chồng về ngay vợ có việc muốn bàn". Tôi chả hiểu chuyện gì nhưng biết tính vợ, chẳng có việc gì quá quan trọng như lời cô ấy nói, nhưng để trấn an vợ tôi nói luôn "có việc gì em nói luôn xem sao" thì vợ lại nhất quyết "Việc này phải có mặt anh em mới nói được". Thế rồi tôi cúp máy và làm việc tiếp. Nhưng cứ được 15p là cô ấy lại gọi điện hỏi xem về đến đâu rồi. Tôi cũng phải về sớm hơn mọi ngày. Về đến nhà vợ tôi bảo sờ thử vào cổ họng cô ấy, rồi tôi cũng thấy một khối u nổi lên. Chỉ chờ có thế thôi là vợ tôi khóc thảm thiết. Cô ấy nói cô ấy sắp chết rồi, rằng cô ấy rất thương chồng, thương con, cô ấy lo sợ đây là dấu hiệu ung thư. Tôi hết lời khuyên vợ nhưng chỉ được chốc lát. Tôi đã nói rõ sáng mai sẽ đưa đi khám nhưng tôi biết chắc cả đêm đó cô ấy không ngủ.

Sáng hôm sau tôi nghỉ làm đưa cô ấy đi. Đi khám như vậy thì tất nhiên phải làm sinh thiết. Mới chỉ nghe đến đoạn ấy thôi mà cô ấy đã nước mắt ngắn dài. Tôi lại lôi vợ ra trấn tĩnh đủ kiểu. Tình hình dịu bớt đi. Nhưng khi bác sĩ nói đến chiều mới có kết quả thì cô ấy nhất định muốn được biết kết quả ngay. Tôi đưa vợ về. Suốt dọc đường đi là một màn tra tấn dài hơi của vợ. Tôi thông cảm và thương vợ vô cùng. Nhưng nói kiểu gì cô ấy cũng không nghe. Cô ấy liên mồm "em mà chết, anh có lấy vợ khác không?", "em thương con quá, anh không được làm chúng nó khổ", "thôi em cũng thương anh, anh cũng không nên sống một mình"... Tôi đành phải trả lời lần lượt từng câu hỏi của cô ấy, rằng "sẽ không lấy vợ", rằng "sẽ không để con khổ", rằng "em có cho anh lấy vợ khác anh cũng không lấy"... Nghe được thế có vẻ vợ nguôi ngoai. Đến chiều tôi bảo cô ấy ở nhà để tôi đi lấy kết quả. Cô ấy đồng ý. Tôi mang kết quả về nói với cô ấy là u lành, chẳng làm sao cả, chỉ bồi dưỡng thêm và tái khám 6 tháng một lần thì cô ấy rạng rỡ hẳn. Nhưng một lúc sau lại quay ra nghi ngờ "anh có tráo kết quả không đấy". Biết tính vợ, tôi bảo luôn "đây anh lấy số điện thoại bác sĩ rồi, cần thì em gọi luôn, bác sĩ cũng ấn tượng em lắm, chắc không có bệnh nhân nào kiểu như em". Nói thế thì vợ có vẻ tin và vui hẳn lên. Tôi coi như được giải thoát ngày hôm đó.
Thế nhưng kể từ đó là một chuỗi những ngày tôi bị vợ "tra tấn"vì nỗi ám ảnh bệnh tật của cô ấy. Ăn cái gì cô ấy cũng sợ. Thỉnh thoảng vẫn cứ khóc vì sợ và lo. Hễ cứ đọc một bài báo nào đó về bệnh tật hay về thức ăn nhiễm độc là cô ấy lại gửi cho tôi. Tôi hiểu vợ đang lo thái quá nhưng không biết phải làm thế nào cho vợ hết sợ. Mong các anh chị cho lời khuyên tư vấn. Xin chân thành cảm ơn.
truytr...@gmail.com
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém
Tâm sự - 1 ngày trướcHè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.
Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Hiện tại, vợ chồng tôi vẫn tôn trọng nhau, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình với gia đình, chỉ có điều, đã không còn cảm xúc đặc biệt với nhau như trước.
Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.
Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi người yêu cũ của chồng bất ngờ ly hôn, anh thú nhận chưa từng quên cô ấy và xin tôi cho anh cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình.
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 4 ngày trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...