Ngày mẹ chồng xuất viện, anh chồng đưa cho 1 chiếc chìa khóa và ngỏ ý tặng chúng tôi căn nhà ngoài phố, lý do khiến tôi đứng hình

| Tâm sự

Món quà này quá lớn, vợ chồng tôi không biết có nên nhận không?

Cùng là anh em ruột nhưng dường như những thứ tốt đẹp nhất anh cả đều hưởng hết, còn những cái xấu xí thì chồng tôi gánh. Vợ chồng anh Trung có công việc tốt, thu nhập mỗi tháng trên 100 triệu.

Tháng nào chị dâu cũng đi làm đẹp hay du lịch đây đó với bạn bè và anh em bên ngoại. Các cháu thích ăn gì được cái đó, những đồ chơi của mấy cháu thải ra cũng đủ để con tôi xài cả năm.

Anh Trung hiền lành, chỉ biết kiếm tiền về đưa cho vợ, không quan tâm đến chuyện chị dâu chi tiêu như thế nào. Chị dâu quản lý toàn bộ kinh tế gia đình nên chị biếu bố mẹ chồng được đồng nào biết đồng đó, còn không biếu cũng chẳng ai dám nói gì.

Bạn bè khuyên chúng tôi có anh trai giàu thế nên vay ít tiền mua nhà ở cho đàng hoàng, đừng ở phòng trọ nữa. Tôi nhớ ngày con tôi bệnh, cần gấp 30 triệu chữa trị nhưng hỏi vay tiền thì chị dâu nói tiền gửi ngân hàng kỳ hạn 2 năm, không rút được.

Tôi bảo chị có tiếng nói và sự tin tưởng của mọi người nên nhờ chị đi vay giúp, vậy mà chị tắt phụt máy. Từ sau lần đó, tôi tự nhủ dù đói khát cũng không bao giờ hỏi vay tiền của chị dâu nữa.

3 tháng trước, mẹ chồng bị ngã, chân đâm vào vật nhọn, do chủ quan nên chỉ sơ cứu sơ sài và vẫn tiếp tục lội bùn làm ruộng. Kết quả là bị nhiễm trùng, bà đã chữa trị ở quê nhưng vết thương ngày càng sưng đỏ thâm tím nặng hơn. Chồng tôi sợ chân mẹ bị hoại tử nên về quê đưa bà đến bệnh viện lớn chữa trị.

Ngày mẹ chồng xuất viện, anh chồng đưa cho 1 chiếc chìa khóa và ngỏ ý tặng chúng tôi căn nhà ngoài phố, lý do khiến tôi đứng hình - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Trong thời gian mẹ nằm viện, anh trai chồng thường xuyên đến thăm nhưng chị dâu chỉ đến một lần, ngồi vài phút rồi về. Nghe anh Trung nói chị dâu bận rộn công việc không thể chăm sóc bà được.

Nhà có 2 con dâu nhưng khi mẹ chồng nằm viện chỉ có tôi ở bên chăm sóc ngày đêm. Dù công việc rất nhiều nhưng tôi vẫn phải nghỉ làm để ở bên mẹ chồng.

Chồng tôi rất khó chịu và bức xúc khi chị dâu thờ ơ với mẹ, vài lần anh còn đòi gọi điện cho chị ấy nhưng đều bị tôi cản lại. Tôi bảo tính chị dâu nó thế, anh Trung không nói nổi, chúng tôi góp ý làm rạn nứt tình anh em.

Hôm thứ 5 vừa rồi, mẹ chồng xuất viện, anh Trung đến đưa tặng tôi một món quà và nói:

"Anh cho vợ chồng em món quà này, các em đáng được hưởng. Anh rất cảm ơn em đã chăm sóc mẹ rất tốt trong thời gian qua".

Tôi rất ngạc nhiên và liền mở ra xem thì khó hiểu khi nhìn thấy một chiếc chìa khóa. Anh bảo ngôi nhà này anh giấu vợ dùng tiền riêng để mua cho con trai. Nhưng anh thấy bố mẹ và các em sống khổ quá, anh không đành lòng đứng nhìn.

Vợ anh lười biếng, ích kỷ, thờ ơ với nhà chồng nhưng lại vun đắp cho nhà ngoại. Vì thế anh quyết định tặng ngôi nhà cho chúng tôi, anh mong thời gian tới vợ chồng tôi đưa bố mẹ ra phố ở cùng và 2 anh em trai sẽ dễ dàng phụng dưỡng ông bà lúc về già.

Món quà của anh Trung quá lớn, chúng tôi không biết có nên nhận không nữa?

Ý kiến của bạn
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.