Người đàn ông lạc lối
Người vợ thất thần ôm đứa con chưa đầy 3 tuổi nhìn lên trước vành móng ngựa, nơi người chồng đang đứng chôn chân nghe vị đại diện Viện kiểm sát công bố bản cáo trạng.
Ngoài tiền sảnh phòng xử án, đứa con thứ hai của bị cáo ngồi co ro, lọt thỏm trên chiếc ghế màu tro xám cũ kỹ, thỉnh thoảng nhoài người vào nhìn cha rồi lại lặng lẽ ngồi tựa lưng vào thành ghế nhìn xa xăm…
Nhặt rác… để mưu sinh
Quãng thời gian sống ly hương đối với Nguyễn Mạnh Dũng cũng chẳng khá hơn so với tháng ngày ở quê. Theo Dũng thì chung quy cũng chỉ tại cái tội “ngắn chữ”. Nguyễn Mạnh Dũng (SN 1976, thôn 8, Lưu Phong, Kim Sơn, Ninh Bình) vốn không biết chữ, ngoại trừ viết được có mỗi một chữ “Dũng” là tên của mình.
Và con đường phạm tội
Đến giờ này, khi được hỏi, vợ bị cáo Dũng vẫn chưa hết bàng hoàng rằng chồng mình là con nghiện. Chỉ khi chồng bị bắt chị mới biết chồng mình thời gian qua đã sống bằng “hai nghề”. Vì nghèo Dũng phải sống bằng nghề nhặt ve chai và vì nghiện nên Dũng đã trở thành “con buôn”.
Theo Dũng giải thích thì chỉ vì muốn có tiền để thỏa mãn và sống trọn cái cảm giác lên tiên, Dũng đã phải lao động gấp ba, gấp năm lần. Với Dũng, cứ sau khi được thoả cơn ghiền, Dũng thấy sức khỏe tràn trề hơn, lao động năng suất hơn. Tuy nhiên không biết từ lúc nào, Dũng đã quá lệ thuộc vào thứ thuốc ma quái đó. Rồi để có tiền mua ma tuý, Dũng đã trực tiếp mua và bán cái chết trắng. Từ việc mua, sau đó Dũng chia nhỏ các “tép” ma tuý ra để bán kiếm lời, phần thì để dùng. Dũng khai lúc đầu nghĩ đến vợ con thì cảm thấy sợ nhưng khi vã thuốc thì không nghĩ được gì. Nói theo cách của bị cáo thì lúc ấy có đặt lên bàn cân thì những tép thuốc vẫn có sức nặng hơn gia đình rất nhiều.
“Bị cáo có thấy những việc làm của bị cáo vì mục đích thỏa mãn nhu cầu cá nhân mà giờ đây gây khổ cho vợ con chưa? Là lao động chính giờ này bị cáo ngồi tù, vợ và con nhỏ sẽ ra sao, bị cáo có từng nghĩ tới không?”, câu hỏi của HĐXX như kéo bị cáo về với thực tại. Nét mặt buồn, cặp mắt đỏ hoe bị cáo nhìn xuống dãy ghế nơi có vợ con đang ngồi. “Bị cáo biết mình sai thật rồi. Bị cáo đã làm cho vợ con phải khổ. Làm cho cha mẹ già ở quê một đời khổ cực, những tháng năm cuối đời lại buồn phiền vì bị cáo. Bị cáo hối hận lắm rồi. Xin HĐXX xem xét cho bị cáo để bị cáo nhanh được về với vợ con…”. Khi nói ra những lời này, bị cáo đã bật khóc. Trong những giọt nước mắt đó có giọt nước mắt của sự hối lỗi, giọt nước mắt trách bản thân, giọt nước mắt thương vợ con và giọt nước mắt tội lỗi trước mẹ cha.