Nhiều năm tôi không ăn cơm nhà người khác, cũng không mời khách đến nhà
Lúc mới lấy vợ, tôi nói cuối tuần mời bạn bè về nhà rồi nhờ vợ cơm nước cho vui. Thế nhưng vợ tôi nhất quyết không chịu.
Bị vợ quản chặt đến mức khó chịu, lúc ly hôn rồi mới thấy hối hận vì nhận ra tấm chân tình của cô ấyCách đây vài năm, tôi liên tục được bạn bè mời đến nhà ăn cơm. Khi thì sinh nhật bạn, khi thì sinh nhật vợ bạn, tiệc đầy tháng con… Sau này ngoài những ngày lễ, vui lên là bạn bè lại bảo anh em đến nhà nhậu. Ban đầu mấy gã đàn ông chúng tôi cho rằng việc đó là bình thường.
Đến nhà nhậu không chỉ được uống thả phanh, say tí cũng không sao, lại còn được phục vụ tận tình hơn cả hàng quán. Lần nào đến vợ bạn cũng đon đả chào mời còn rất nhiệt tình trò chuyện. Tự nhiên, nhà bạn thành nơi tụ tập của chúng tôi mỗi cuối tuần hay mỗi dịp có sự vụ gì đó.
Tất nhiên, để giữ phép lịch sự lần nào tôi cũng mua chút hoa quả đến, hôm lại góp thùng bia, khi lại mua chút đồ chơi cho con bạn. Tôi cứ tưởng mình như vậy là phải phép, quá chu đáo rồi nên ung dung ăn uống như ở nhà mình.

Ngại mời khách đến nhà cũng ngại ăn cơm nhà người khác. Ảnh minh họa: Nguồn pxfuel
Một lần thấy vợ bạn hì hụi trong bếp nấu nướng, tôi tiến lại hỏi han mấy câu. Nhưng hôm đó, tôi không thấy cô ấy vui vẻ như thường ngày, mặt có vẻ mệt mỏi, đầu tóc bù xù. Tôi có hỏi thì cô ấy chỉ trả lời cho có lệ rồi đi vào trong bếp. Mấy anh em bên ngoài cười nói hoan hỉ, chẳng ai quan tâm chuyện trong bếp.
Đến bữa, tôi bảo ông bạn ra mời vợ vào uống cốc bia cho mát ruột nhưng cậu ấy xua tay bảo đàn bà vào lại làm phiền, mất tự nhiên. Lúc đi vệ sinh, loáng thoáng thấy bóng người trong bếp, tôi ngó vào. Thấy vợ bạn đang ngồi bê bát cơm, ăn với chút thịt kho, tự nhiên lòng tôi gợn sóng. Rồi tự trách mình tại sao không ai nghĩ ra việc mang đồ ăn vào cho cô ấy hay bảo cô ấy ra ngoài ăn uống cùng, cô ấy là chủ nhà cơ mà?
Một lúc, cậu bạn tôi lại gọi “vợ ơi, mang cho anh cái bát, mang cho anh cái đũa…” vì có người mới đến. Cô vợ không ca thán câu nào, răm rắp làm theo lời chồng. Nhìn bộ dạng mướt mải mồ hôi của cô ấy, tôi thấy ái ngại, chủ động đứng lên lấy đồ thì cậu bạn cản: “Ôi xời, ông cứ khách sáo, việc của đàn bà, mấy khi đến nhà mà ngại”.
Vài năm sau tôi lấy vợ. Tôi có nói vợ cuối tuần mời bạn bè về nhà rồi nhờ vợ cơm nước cho vui. Thế nhưng vợ tôi nhất quyết không chịu. Cô ấy bảo: “Các anh thích ăn thì ra ngoài hàng, hoặc tự mua đồ ăn sẵn về nhà, ăn xong thì dọn dẹp, em ra ngoài chơi với bạn chứ không ai phục vụ được các anh”.
Ban đầu tôi nghĩ vợ ích kỉ, còn trách móc cô ấy không như vợ người ta. Nhưng rồi khi nghe vợ ngồi phân tích về việc phụ nữ phải phục vụ đàn ông từ nấu nướng, dọn dẹp, rượu chè còn phải đi dọn phế phẩm của các anh sau khi say sưa, khiến tôi hiểu ra nhiều điều.
Đàn bà trăm công nghìn việc, đi làm kiếm tiền lại về nội trợ con cái, không ai có quyền bắt họ phải phục vụ thú vui của đàn ông. Lại nghĩ đến câu chuyện cũ, vợ chồng cậu bạn mà tôi hay đến nhậu giờ đã “đường ai nấy đi” không rõ vì lý do gì. Hôn nhân có muôn hình vạn trạng nhưng nếu không biết tôn trọng nhau thì thật khó bền lâu…
Nghe lời vợ nói, mấy năm nay tôi hạn chế mời khách đến nhà, cũng rất ít khi đến nhà người khác ăn cơm, âu cũng là tốt cho mình, tốt cho cả người ta. Mỗi lần có dịp gì, anh em hò nhau ra quán, đến giờ thì về với vợ, ai cũng được vui, được khỏe.
Độc giả Trung
GiadinhNet - Mẹ chồng tôi quả là người "trần đời có một", không những hay chèn ép con dâu lại được đà bòn mót lợi dụng hết mức.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 9 phút trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 54 phút trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 2 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.


