Nhìn cảnh ti vi, bát đĩa vỡ dưới nền nhà, tôi bế con bỏ về ngoại
Đi làm đã mệt, vừa vào nhà đã thấy ti vi bị đập bể màn hình dưới nền nhà, tôi không sao kiềm chế được bản thân nữa.
Chồng tôi khi bình thường thì cũng tốt, cũng thương vợ thương con. Nhưng khi anh có tí men và nổi nóng thì lại biến thành một người khác: vũ phu, cộc cằn, sẵn sàng đập phá đồ đạc và làm tổn thương vợ. Sau khi bình tĩnh, anh ấy lại khóc lóc xin lỗi, hứa hẹn thay đổi và lại bỏ nhậu nhẹt được một thời gian.
Năm ngoái, trong lúc cãi cọ, chồng đã tát tôi một cái. Nhưng vừa tát vợ xong, anh ấy giật mình và quỳ xuống xin lỗi tôi, van xin tôi đừng bỏ rơi anh ấy. Có thể nói, chồng tôi như một con người đa nhân cách, sống với anh, tâm trạng tôi lúc nào cũng thấp thỏm không yên. Nhưng vì con, tôi không muốn chia tay nên lúc nào cũng nhẹ nhàng, dịu ngọt với hi vọng thay đổi được anh.
Sau đợt đó, chồng tôi biết sống hơn, tính tình cũng ôn hòa hơn. Cho đến khi anh bị sa thải, thất nghiệp suốt 2 tháng nay. Biết chồng nghỉ làm thì tinh thần cũng chẳng thoải mái gì nên tôi luôn vui vẻ, chưa bao giờ dám nói nặng nói nhẹ chồng. Việc chi tiêu bị thắt chặt tối đa vì mức lương của tôi chỉ hơn 10 triệu/tháng, vốn chẳng đủ dùng. Tháng vừa rồi, tôi còn phải vay tiền mẹ để đóng học cho con.
Chồng tôi ở nhà, thời gian đầu, anh ấy còn dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, đưa đón con. Dạo gần đây thì tụ tập bạn bè ngồi suốt ở quán cà phê. Tôi đi làm về đã mệt còn phải nấu ăn, lau nhà. Vừa áp lực công việc, áp lực chuyện tiền bạc, chồng lại không biết phụ giúp vợ nên tinh thần tôi luôn căng thẳng.
Tối hôm qua, tôi khuyên chồng nên đi xin việc hoặc ít nhất cũng đỡ đần tôi những việc lặt vặt như nấu ăn, giặt giũ. Vì đang bực nên tôi có to tiếng với chồng. Tôi còn chưa nói xong, chồng đã giận dữ hất đổ mâm cơm đang ăn, còn mắng tôi là ỷ đi làm có tiền nên khinh thường chồng.
Thái độ của chồng càng làm tôi bất mãn hơn nên tôi lẳng lặng bế đứa con nhỏ, dắt đứa con lớn vào phòng, chẳng thèm đôi co nữa. Cứ tưởng mình im lặng rồi thì chồng sẽ biết điều mà cư xử đúng đắn với vợ con. Nhưng không, sáng nay, chồng tôi vẫn giữ bộ mặt cau có, không thèm hỏi han đến con gái nhỏ.
Tôi ôm ấm ức đi làm. Đến 5 giờ chiều, cô giáo chủ nhiệm gọi điện bảo tôi đến trường đón con, tôi càng thấm thía sự vô tâm của chồng. Chạy ngược chạy xuôi đón 2 đứa nhỏ ở 2 trường khác nhau (1 trường tiểu học, 1 trường mầm non), vừa mở cửa vào nhà, tôi đã sững sờ vì ti vi bị đập nát màn hình nằm dưới nền nhà. Xung quanh là chén đĩa vỡ và mâm cơm từ tối qua vẫn chưa được dọn dẹp.
Lần này thì tôi không sao chấp nhận nổi nữa nên đưa 2 con về ngoại luôn. Đến 8 giờ tối, chồng tôi có đến xin lỗi, đón mẹ con tôi về nhưng tôi kiên quyết không về. Có lẽ tôi sẽ nộp đơn ly hôn vì không thể sống với một người đàn ông vô trách nhiệm, bạo lực như anh ta nữa. Nhưng nhìn 2 con đang ngủ ngon lành, tôi lại đau lòng và cảm thấy mình là một người mẹ tồi tệ. Tôi nên làm gì đây?
Em chồng mới ra trường lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng tự hào khoe khắp nơi nhưng tôi biết sự thật đằng sau
Tâm sự - 5 giờ trướcTôi không biết câu chuyện này sẽ đi đến đâu. Không biết một ngày nào đó mẹ chồng tôi có biết sự thật không.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sựGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.