Nhìn cảnh ti vi, bát đĩa vỡ dưới nền nhà, tôi bế con bỏ về ngoại
Đi làm đã mệt, vừa vào nhà đã thấy ti vi bị đập bể màn hình dưới nền nhà, tôi không sao kiềm chế được bản thân nữa.
Chồng tôi khi bình thường thì cũng tốt, cũng thương vợ thương con. Nhưng khi anh có tí men và nổi nóng thì lại biến thành một người khác: vũ phu, cộc cằn, sẵn sàng đập phá đồ đạc và làm tổn thương vợ. Sau khi bình tĩnh, anh ấy lại khóc lóc xin lỗi, hứa hẹn thay đổi và lại bỏ nhậu nhẹt được một thời gian.
Năm ngoái, trong lúc cãi cọ, chồng đã tát tôi một cái. Nhưng vừa tát vợ xong, anh ấy giật mình và quỳ xuống xin lỗi tôi, van xin tôi đừng bỏ rơi anh ấy. Có thể nói, chồng tôi như một con người đa nhân cách, sống với anh, tâm trạng tôi lúc nào cũng thấp thỏm không yên. Nhưng vì con, tôi không muốn chia tay nên lúc nào cũng nhẹ nhàng, dịu ngọt với hi vọng thay đổi được anh.
Sau đợt đó, chồng tôi biết sống hơn, tính tình cũng ôn hòa hơn. Cho đến khi anh bị sa thải, thất nghiệp suốt 2 tháng nay. Biết chồng nghỉ làm thì tinh thần cũng chẳng thoải mái gì nên tôi luôn vui vẻ, chưa bao giờ dám nói nặng nói nhẹ chồng. Việc chi tiêu bị thắt chặt tối đa vì mức lương của tôi chỉ hơn 10 triệu/tháng, vốn chẳng đủ dùng. Tháng vừa rồi, tôi còn phải vay tiền mẹ để đóng học cho con.
Chồng tôi ở nhà, thời gian đầu, anh ấy còn dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, đưa đón con. Dạo gần đây thì tụ tập bạn bè ngồi suốt ở quán cà phê. Tôi đi làm về đã mệt còn phải nấu ăn, lau nhà. Vừa áp lực công việc, áp lực chuyện tiền bạc, chồng lại không biết phụ giúp vợ nên tinh thần tôi luôn căng thẳng.
Tối hôm qua, tôi khuyên chồng nên đi xin việc hoặc ít nhất cũng đỡ đần tôi những việc lặt vặt như nấu ăn, giặt giũ. Vì đang bực nên tôi có to tiếng với chồng. Tôi còn chưa nói xong, chồng đã giận dữ hất đổ mâm cơm đang ăn, còn mắng tôi là ỷ đi làm có tiền nên khinh thường chồng.
Thái độ của chồng càng làm tôi bất mãn hơn nên tôi lẳng lặng bế đứa con nhỏ, dắt đứa con lớn vào phòng, chẳng thèm đôi co nữa. Cứ tưởng mình im lặng rồi thì chồng sẽ biết điều mà cư xử đúng đắn với vợ con. Nhưng không, sáng nay, chồng tôi vẫn giữ bộ mặt cau có, không thèm hỏi han đến con gái nhỏ.
Tôi ôm ấm ức đi làm. Đến 5 giờ chiều, cô giáo chủ nhiệm gọi điện bảo tôi đến trường đón con, tôi càng thấm thía sự vô tâm của chồng. Chạy ngược chạy xuôi đón 2 đứa nhỏ ở 2 trường khác nhau (1 trường tiểu học, 1 trường mầm non), vừa mở cửa vào nhà, tôi đã sững sờ vì ti vi bị đập nát màn hình nằm dưới nền nhà. Xung quanh là chén đĩa vỡ và mâm cơm từ tối qua vẫn chưa được dọn dẹp.
Lần này thì tôi không sao chấp nhận nổi nữa nên đưa 2 con về ngoại luôn. Đến 8 giờ tối, chồng tôi có đến xin lỗi, đón mẹ con tôi về nhưng tôi kiên quyết không về. Có lẽ tôi sẽ nộp đơn ly hôn vì không thể sống với một người đàn ông vô trách nhiệm, bạo lực như anh ta nữa. Nhưng nhìn 2 con đang ngủ ngon lành, tôi lại đau lòng và cảm thấy mình là một người mẹ tồi tệ. Tôi nên làm gì đây?
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 2 giờ trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.