Những ngày sống bên gia đình thật cực hình với tôi

| Tâm sự

Từ nhỏ đến lớn lên tôi đã cố gắng nhịn nhục và giam mình như những đứa trẻ tự kỷ trong căn phòng riêng biệt để tránh nghe những tiếng chửi.

Đặt bút viết những dòng này tôi như vỡ òa cảm xúc, mắt ướt đi như thèm lắm tình cảm yêu thương. "Gia đình", hai tiếng nghe thật ấm áp, thiêng liêng làm sao. Tôi luôn hy vọng và ước rằng mình sẽ được sống trong một gia đình tràn ngập sự yêu thương, chăm sóc của ba mẹ, được ba mẹ an ủi, chia sẻ nỗi buồn lẫn niềm vui, hay là được nhìn thấy, nghe thấy những tiếng cười trong sự yêu thương, đùm bọc che chở. Từ nhỏ tôi đã mơ ước một cuộc sống gia đình đầy ắp tình yêu thương và tiếng cười nhưng chỉ là hy vọng nhỏ nhoi mà tôi vẫn ấp ủ bấy lâu nay. Bao năm qua tôi sống trong một gia đình không hạnh phúc, ở đó không hề có tiếng cười mà chỉ toàn tiếng khóc; không có sự vỗ về, yêu thương mà chỉ có sự lạnh nhạt, thờ ơ của cả gia đình; không một sự đồng cảm, chỉ toàn lời nặng nề của mọi người.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Mỗi ngày với tôi trôi qua như một cực hình. Từ nhỏ tôi đã bị áp lực lớn về chuyện học, họ chẳng quan tâm tôi học thế nào, cứ hạng thấp là bị đánh. Lớn lên, khi học phổ thông, thầy giáo bảo kể về kỷ niệm tuổi thơ của mình tôi lại tự an ủi bằng những giọt nước mắt, không phải tủi thân mà là khát khao về niềm hạnh phúc gia đình. Từ nhỏ đến lớn lên tôi đã cố gắng nhịn nhục và giam mình như những đứa trẻ tự kỷ trong căn phòng riêng biệt để tránh nghe những tiếng chửi. Trên tai tôi luôn là chiếc tai phone để không phải nghe thấy những lời nói nặng nhẹ. Những lúc nằm suy ngẫm về cuộc sống, tôi lại tưởng tượng mình không phải con ruột của ba mẹ mà là con một người khác và ngày nào đó họ sẽ đón tôi đi. Thật con nít phải không?

Suy nghĩ đó nó cũng an ủi được phần nào cuộc sống của tôi. Mọi người nhìn vào luôn nói rằng tôi hạnh phúc, sung sướng vì không làm gì vẫn có tiền nhưng đâu ai hiểu tôi ước ao được sống như họ, luôn có những tiếng cười thoải mái. Hạnh phúc với tôi là điều xa xỉ, nó xa vời quá, dù tôi có tiền cũng chả mua được. Viết lên vài dòng cảm xúc mong được mọi người chia sẻ cùng. Chân thành cảm ơn.

Theo Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.