Níu giữ

| Gia đình

Ngày còn con gái, mẹ thường nói với chị: hạnh phúc và bất hạnh úp ngửa như lòng bàn tay nên phải sống sao để đừng đánh mất mình, dù hoàn cảnh thế nào đi chăng nữa.

 
Níu giữ 1
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Chị hiểu và luôn lấy đó làm kim chỉ nam cho cuộc sống của mình. Vậy mà, khi bất hạnh ập đến, chị đã gục ngã, chẳng còn đủ tỉnh táo để chọn cho mình một lối đi. Ngụp lặn trong đau khổ, không dám từ bỏ những gì đã không thuộc về mình để bắt đầu một cuộc sống mới, chị nghĩ mình chẳng còn gì để mất, không thể để người khác thay thế vị trí của mình được.

Chồng chị là trưởng họ của một dòng tộc lớn, chị lại sinh con một bề. Cái áp lực vô hình đó cứ đè nặng lên hạnh phúc của gia đình chị. Anh vẫn động viên chị cứ yên tâm, mọi chuyện đều có cách giải quyết nhưng lại âm thầm lập “phòng nhì” với một người phụ nữ ở tỉnh khác mà chị không hề hay biết. Đó cũng là câu trả lời cho vẻ nhẫn nhịn của anh mỗi khi bị mẹ đay nghiến vì tội không có con trai. Người phát hiện ra chuyện đó là đứa con gái út của chị. Quá sốc vì hành động của bố, cô con gái mới tròn mười sáu tuổi đã nhảy lầu tự tử. Sau đám tang con gái, chị như mất nửa phần hồn. Bao nhiêu hy vọng chị dồn vào đứa con gái lớn nhưng vì chán gia đình nó trở nên ngang tàng. Vừa học xong 12, nó nhất quyết lấy một anh lái xe đường dài ở tận miền Bắc, bỏ lại gia đình, theo chồng về quê.

Lúc này, chồng chị đề nghị ly hôn vì muốn đón hai đứa con riêng cùng cô vợ bé về ở. Mẹ chồng chị hớn hở ra mặt vì đã có cháu đích tôn như mong đợi. Họ rũ bỏ chị như một đồ vật không còn hạn sử dụng. Chị không muốn nhìn thấy họ hạnh phúc sau bao khổ đau đến với mẹ con chị. Chị lấy lý do chưa mãn tang con, chỉ chấp nhận ly thân. Họ tự chia đôi căn nhà, chị sống một mình ở tầng hai, chồng chị và mẹ sống ở tầng một. Vì chưa ly hôn, chồng chị không thể hợp thức hóa đứa con ngoài giá thú. Họ sống với nhau cùng một căn nhà như để thách thức lẫn nhau. Thậm chí, đến ngày giỗ của con gái, ở nhà dưới chồng chị và mẹ chuẩn bị cúng giỗ linh đình, mời cả họ hàng, còn mình chị lủi thủi ở tầng trên, làm mâm cơm đạm bạc, thắp nén nhang cho con.
 
Nhiều người khuyên chị nên chấp nhận ly hôn vì tình nghĩa đã cạn, sống như thế chẳng khác gì đày đọa nhau, nhưng chị không nỡ rời bỏ ngôi nhà này. Nó là mồ hôi nước mắt của cả đời chị, nếu ra đi, chị sẽ chẳng còn gì. Chị làm sao chịu đựng được cảnh người phụ nữ khác nghiễm nhiên bước vào nhà chị, đoạt mất tất cả. Còn chồng chị, chị biết, anh không đủ can đảm nhường nhà cho chị để làm lại từ đầu, có bán nhà chia đôi thì cũng không đủ vốn để lo cho gia đình mới. Vả lại, mẹ chồng chị đâu dễ dàng từ bỏ như vậy.
 
Chị biết rồi một ngày, chị sẽ phải chấp nhận sự thật, không thể níu giữ được, một trong hai người phải ra đi. Nhưng đến lúc nào thì chị chưa định hình được…
 
Theo PNO
kimvan
Ý kiến của bạn
Tags:

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.