Sợ tai tiếng "24 tuổi đã qua một đời chồng"
Chúng tôi cưới nhau năm 2012, sau cưới ba tháng thì mẹ chồng bắt đầu đay nghiến ngầm vì chưa thấy tôi có "tin vui", bà bảo dáng tôi phẳng như cây tre thì làm sao có con có cái gì cho được.
Sáu tháng sau cưới, bụng tôi vẫn không chịu đầy ra thì mẹ chồng bắt đầu chửi con trai là đồ bất hiếu, cưới làm chi thứ "gái độc không con". Tôi và chồng đi làm hai công ty khác nhau, công ty tôi xa hơn nhưng tôi phải cố gắng về sớm hơn để nấu ăn cho cả nhà, nấu những món mẹ chồng thích hầu để bà vui dạ mà bớt mắng mỏ chửi bới... Chịu đựng, phân bua mãi cũng chán, tôi bàn với chồng để hai đứa cùng đi khám sức khỏe sinh sản thì anh gạt phắt đi rằng dáng anh to khỏe thế, muốn chục đứa con cũng có, chỉ tại tôi "không biết đẻ" mà thôi.
Và để chứng minh mình khỏe mạnh, anh đã công khai cặp bồ với một người con gái mà mẹ anh giới thiệu với hi vọng rằng khi cô ta mang bầu thì sẽ ly hôn tôi. Đau đớn vì tình yêu bị khinh rẻ, tủi nhục, uất hận vì cô ta còn lên mặt với mình... tôi âm thầm tự đi khám sức khỏe sinh sản. Nhưng để có được số tiền gần hai triệu đồng để đi khám, tôi đã về nhà xin cha mẹ ruột, chứ tiền lương hàng tháng của tôi đưa hết cho mẹ chồng. Và thẻ tài khoản mẹ chồng cũng buộc tôi đưa bà cất "cho tiện rút tiền đi chợ".
Kết quả thăm khám cho biết cơ thể tôi bình thường. Và chồng tôi, cái kẻ lấy vợ tám tháng đã công khai cặp bồ ấy, nửa năm sau cô bồ cũng chưa chịu "to bụng" cho. Vậy là gia đình chồng đưa anh đi khám nam khoa. Kết quả anh hiếm muộn do tinh trùng rất yếu.
Những tưởng như thế mẹ chồng sẽ yêu thương tôi nhiều hơn để bù đắp bao hiểu lầm trong thời gian qua. Nhưng không phải vậy. Bà càng ngày càng khó khăn nhiều hơn, bắt bẻ nhiều hơn. Tôi nấu canh nhạt cũng chê, kho mặn quá cũng chê. Kể cả nồi canh rau và nồi canh củ hầm đều phải xắt hành nêm bằng hai kiểu khác nhau chứ giống nhau là xem như bữa cơm đó chan nước mắt. Mà nhà chồng tôi nào có giàu có dư ăn dư để gì. Chỉ một nếp nhà ba đứa con, một chị lấy chồng xa, một em trai còn đi học Cao đẳng, cha chồng giữ vườn thuê, mẹ chồng ở nhà cơm nước.
Tôi buồn cười nhất là cách đây khoảng 3 tháng, đó là vào ngày chủ nhật, tôi về nhà cha mẹ ruột chơi, trước giờ mỗi tháng hai ngày chủ nhật thì tôi vẫn về nhà cha mẹ chơi như thế. Tôi không ngờ rằng ngày đó các dì chồng ở quê xa đến chơi và nhà thiếu người cơm nước. Đáng ra mẹ chồng gọi một tiếng cho tôi về nấu ăn vì nhà cha mẹ tôi xa nhà chồng không đầy 10km. Nhưng mẹ đã không gọi mà xế chiều tôi về thì các dì đã ăn uống rồi nhưng cứ ngoảnh mặt khi tôi chào hỏi. Nhưng chiều tối hôm ấy, khi các dì về rồi thì mẹ chồng tôi nói với chị em chồng rằng "Con H. không biết điều, không lễ phép, mất dạy... Gặp dì chồng cũng không chào".
Tôi đã làm dâu trong nhà 2 năm nay, lẽ nào tôi không biết điều như vậy? Nhưng tôi phân bua thì mẹ chồng không nghe. Đáng nói là trong các cuộc hiểu lầm giữa mẹ và vợ mình thì chồng tôi đều cho rằng mẹ anh hoàn toàn đúng.
Chưa có con cái, cuộc sống mẹ chồng nàng dâu lại nhiều va chạm, chồng cũng không mặn mà thương yêu, tôi cứ hết việc ở công ty thì chúi mũi vào bếp núc nhưng cũng không được mẹ chồng vừa ý. Cách đây gần 2 tháng, mẹ chồng lại mắng chửi tôi rằng "Nhà bà vô phúc nên mới rước mày về khiến con tao... khó có cơ hội làm cha chứ con trai người ta con rơi con rớt đầy đường!". Hai bộ hồ sơ thăm khám sức khỏe sinh sản còn ràng ràng đó mà mẹ lại nỡ mắng tôi như thế ư? Con trai của mẹ khó có con, tôi thân làm vợ có vui sướng gì khi cũng khó có khả năng được làm mẹ? Không chịu được sự vô lý của mẹ chồng nên tôi đã về nhà cha mẹ ruột mình sống sau khi nói rằng nếu mẹ muốn con sẽ ly hôn để anh cưới vợ khác, sinh con.
Tôi đi gần 2 tháng nay, sáng nào lúc chờ xe đưa rước công nhân tôi và chồng đều gặp mặt nhưng anh không nói lời nào. Cũng chưa một lần sang năn nỉ tôi về. Mà chỉ có 2 tin nhắn duy nhất "Em đừng gửi đơn ly hôn". Tôi bảo, không ly hôn cũng được nhưng vợ chồng mình phải thuê nhà trọ sống chứ sống chung em không chịu được. Và chồng tôi im lặng, từ đó đến nay cũng không nhắn tin, không gọi điện hỏi thăm hay sang nhà cha mẹ vợ tìm tôi...
Tôi đã mất hết niềm tin vào chồng. 24 tuổi, một đời chồng ư? Sao nghe kinh khủng quá. Nhưng nếu cứ ở mãi, liệu tôi có chịu được sự vô lý của mẹ chồng? Mà thật sự bây giờ ly hôn tôi cũng không có một xu dính túi. Hai năm qua, tiền lương tôi phải gửi cho mẹ chồng trừ vào khoản cơm nước hai đứa. Tiền lương chồng cất riêng để "lo tương lai tụi mình", bao nhiêu vàng cưới và của hồi môn (tất cả gồm 7 chỉ vàng 24K) của tôi sau ngày cưới thì mẹ chồng đã "cất giùm" vì "con trẻ người non dạ, giữ vàng làm gì".
Tôi muốn ly hôn vì đã quá sức chịu đựng nhưng lại sợ tiếng lòng vang vọng "24 tuổi đã qua một đời chồng...".
Theo Hoàng Phương
PNO
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sựGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.