Sống chung với bố mẹ chồng, mỗi lần mặc váy tôi thậm thụt như "ăn trộm"

| Tâm sự

Có lần, thay váy để đi làm, trong lúc đang soi gương chỉnh trang lại đầu tóc, tôi bắt gặp ánh mắt lạ của bố chồng. Ông nhìn chằm chằm vào chân, đùi tôi khiến tôi phát hoảng.

Váy là sở thích ăn mặc của tôi mỗi khi đến cơ quan, đi chơi, cũng như ở nhà. Trong tủ quần áo của tôi, những chiếc quần chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ấy vậy mà gu ăn mặc của tôi thay đổi tới 180 độ từ khi tôi lấy chồng.

Vợ chồng tôi mới cưới điều kiện cũng không khá để chúng tôi có thể thuê nhà ở riêng. Hơn nữa anh là con trai một bố mẹ chồng tôi không muốn anh dọn ra ngoài sống. Cả nhà, hai cặp vợ chồng sống trong căn hộ tập thể 40m2 rất nhiều điều bất tiện khiến dâu mới như tôi nhiều phen ngượng chín mặt.
Vợ chồng tôi mới cưới điều kiện cũng không khá để chúng tôi có thể thuê nhà ở riêng. Hơn nữa anh là con trai một bố mẹ chồng tôi không muốn anh dọn ra ngoài sống. Cả nhà, hai cặp vợ chồng sống trong căn hộ tập thể 40m2 rất nhiều điều bất tiện khiến dâu mới như tôi nhiều phen ngượng chín mặt.

Ngại nhất là mỗi khi vợ chồng gần nhau, tôi gần như nín thở vì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bố mẹ chồng (nằm cách giường ngủ của vợ chồng tôi chỉ bằng một tấm rèm) vẫn còn thức. Chính vì vậy, từ khi lấy nhau, tôi chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn.

Có lần, thay váy để đi làm, trong lúc đang soi gương chỉnh trang lại đầu tóc, tôi bắt gặp ánh mắt lạ của bố chồng. Ông nhìn chằm chằm vào chân, đùi tôi khiến tôi phát hoảng.

Sau vài lần như vậy, mỗi lần mặc váy đi làm, tôi thậm thụt như kẻ ăn trộm. Tôi không dám mặc váy từ nhà mà phải cất trong cốp xe, lên cơ quan, vào nhà vệ sinh thay đồ.

Ở nhà, thay vì diện váy ngủ như thời thanh niên, tôi mặc như một bà cô già luộm thuộm với những bộ đồ quần dài, áo có tay. Chồng tôi lại không hiểu chuyện, vô tâm suốt ngày ca thán, thắc mắc sao ở nhà lại mặc quần áo “kín cổng cao tường” làm gì cho nóng. Tôi kêu bất tiện, rồi nói bóng gió về những lần nhìn trộm con dâu của bố chồng nhưng anh chẳng hiểu gì.

Giờ tôi muốn ra ở riêng để có không gian riêng của mình và cũng để tôi không còn nghĩ xấu và đề phòng bố chồng nữa. Nhưng tôi không biết nói sao để chồng và bố mẹ chồng tôi đồng ý. Hơn nữa, kinh tế vợ chồng tôi cũng chưa vững, tôi lại muốn sinh con trong thời gian tới, nếu không ở cùng mẹ chồng, tôi sợ sẽ không lo nổi. Bây giờ tôi phải làm sao để khắc phục tình trạng này?

Theo Lan Thảo/Dân Việt

Ý kiến của bạn
Tags:
Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 40 năm, tôi chưa từng nghi ngờ người đàn ông luôn yêu thương, che chở và gọi tôi là con gái. Cho đến ngày bố gặp tai nạn, tôi mới vô tình phát hiện mình không có quan hệ huyết thống với ông. Nhưng điều khiến tôi bật khóc lại là sự thật phía sau, được mẹ kể lại sau bao nhiêu năm im lặng.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.