Sụp đổ tình yêu vì phát hiện nàng làm gái bán hoa
GiadinhNet - Nhưng rồi một lần vô tình, tôi đọc được tin nhắn của em và biết sự thật. Bấy lâu nay, em lừa dối tôi để làm một việc tôi căm ghét nhất trên đời, đó là bán thân. Trong lúc cay đắng và tức giận nhất, tôi đã muốn giết chết em, muốn đánh em nhưng tôi không thể làm được.
Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện tình cảm trong cuộc sống. Bởi thế, bản thân tôi từng nghĩ cuộc đời chẳng ai biết trước điều gì, chỉ cần cố gắng và không phải buồn vì những chuyện đã qua. Nhưng thật sự tới lúc này, tôi quá bế tắc với chính câu chuyện của bản thân mình.
Tôi là một người không may mắn trong cuộc sống lẫn tình yêu. Tai nạn đã cướp đi một chân của tôi đúng vào tuổi đôi mươi. Nỗi đau thể xác và sự dang dở mối tình đầu với cô bạn cùng lớp ập đến cùng lúc khiến tôi như gục ngã. Nhưng sau tất cả, tôi vẫn gượng đứng lên và tiếp tục ước mơ trên đôi chân giả của mình. Sau bao nỗ lực, tôi cũng đã kiếm được một công việc ổn định, không chỉ lo được cho bản thân mà còn hỗ trợ được rất nhiều cho gia đình.
Vậy mà, sự ngang trái trong tình yêu vẫn không buông tha tôi, tôi nghĩ mình sẽ yêu một lần cuối cùng và sẽ cùng người ấy đi đến hết cuộc đời. Một người không cần hoàn mĩ, chỉ cần thương tôi và chấp nhận tôi. Nhưng tôi không ngờ tới một sự thật kinh hoàng và làm tôi bế tắc không biết nên làm thế nào để có thể kéo em ra khỏi vũng bùn lầy này được.
Em - cô gái tôi tưởng như thánh thiện và ngây thơ ở cái tuổi 18 hồn nhiên trong sáng. Một người con gái chịu nhiều thiệt thòi khi sống trong gia đình không hạnh phúc, bỏ học từ sớm em bươn chải kiếm sống. Tôi gặp em và thương em, em kể hết hoàn cảnh và tôi cũng vậy, chẳng giấu diếm điều gì.
Yêu nhau được vài tháng thì chúng tôi cùng về ra mắt gia đình hai bên. May mắn là cả hai bên bố mẹ đều hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh hai đứa. Rồi sau đó, tôi đưa em xuống Hà Nội kiếm việc. Tôi đã xin cho em nhiều công việc khác nhau nhưng cứ dăm bữa nửa tháng thì em lại kêu chán và tự ý bỏ việc. Tôi rất giận em nhưng lại cố suy nghĩ tại em mới làm ở đây chưa thích nghi được môi trường mới. Tuần nào tôi cũng xuống với em xem cuộc sống thế nào, thấy em vẫn chịu khó làm và ở với bạn, tôi dần yên tâm. Rồi tôi đón em lên trên tôi làm để tiện bề quan tâm chăm sóc.
Nhưng rồi một lần vô tình, tôi đọc được tin nhắn của em và biết sự thật. Bấy lâu nay, em lừa dối tôi để làm một việc tôi căm ghét nhất trên đời, đó là bán thân. Trong lúc cay đắng và tức giận nhất, tôi đã muốn giết chết em, muốn đánh em nhưng tôi không thể làm được.

Ảnh minh họa
Tôi đã hỏi em tại sao em lại làm vậy, tại sao em lại lừa dối tình cảm mà bấy lâu nay tôi đã dành cho em hết lòng. Em khóc và bảo không biết tại sao lại làm vậy, không phải vì tiền, không phải dục vọng mà bởi suy nghĩ của em không thể dứt ra khỏi cái nghề nhơ nhớp ấy. Đau đớn tột cùng, tôi hỏi em đã đi nhiều chưa và có dùng biện pháp an toàn không. Em bảo mới hai người và vẫn dùng biện pháp an toàn. Tôi không tin nhưng cố ép mình tin đó là sự thật, dù vẫn còn yêu nhưng tôi phải nói lời chia tay em.
Tôi không hắt hủi em, không chửi hay dằn vặt em. Tôi chỉ phân tích cho em tại sao em lại làm vậy, lương tâm và đạo đức của em đâu. Sẽ thế nào khi gia đình biết em làm chuyện tày trời này. Tôi bảo tôi sẽ nói với gia đình em, em bảo nếu tôi nói em sẽ không về nhà nữa. Tôi chấp nhận sẽ không nói sự thật nếu em hứa thay đổi và sẽ không bao giờ làm lại điều này nữa. Em đồng ý và tôi bắt xe cho em về quê.
Dù đã chia tay nhưng thâm tâm, tôi vẫn quan tâm đến em. Tôi thường hay lo lắng em “ngựa quen đường cũ” nên thường xuyên thăm hỏi. Tôi biết trái tim tôi bây giờ không còn yêu mà chỉ thương em, thương cho suy nghĩ tiêu cực và lệch lạc sẽ khiến em một lần nữa trở thành con người xấu. Và tôi biết khá chắc chắn một điều, em vẫn lén lút làm cái nghề trái đạo đức và lương tâm này sau lưng tôi.
Bây giờ, tôi không biết làm gì để giúp em thoát khỏi lầm lạc này đây? Tôi không đành lòng nhìn em lại sa ngã lại đi tiếp vào con đường đen tối. Tôi biết giờ khuyên em rất khó khi cả hai chẳng là gì nữa của nhau. Thực sự tôi vô cùng bối rối và cảm thấy day dứt rất nhiều với chính những người ruột thịt của em đã tin tưởng ở tôi. Tôi phải làm sao để giúp em cũng như cho chính mình thoát khỏi bế tắc này?
Tuấn Cương (Hòa Bình)
Trả lời:
Tôi lấy làm tiếc và không khỏi xót xa truớc những mất mát, đau khổ, tổn thuơng đến với em. Tuy nhiên như nguời ta vẫn thuờng nói, một con diều chỉ lên cao khi nguợc gió. Tôi mừng vì em đã rất kiên cuờng, suy nghĩ lạc quan, nỗ lực không ngừng để vuợt qua những điều đó và sống có trách nhiệm với bản thân và những nguời xung quanh. Hiện tại em đang băn khoăn thật nhiều rằng làm sao để cô bạn gái trẻ nguời non dạ em đã từng quen ấy sẽ ý thức đuợc việc mình đang làm và sống chuẩn mực, sống có ý nghĩa và trách nhiệm hơn.
Cô ấy là một cô gái còn trẻ, còn chưa nhận thức rõ ràng đựơc những cám dỗ, mất mát và hệ quả đáng tiếc khi lựa chọn nghề “bán thân” như vậy. Theo như cô ấy chia sẻ thì “không biết tại sao lại làm vậy, không phải vì tiền không phải dục vọng mà vì em trong đầu lúc nào cũng muốn làm nghề đấy”. Thật khó để biết tại vì sao cô ấy lựa chọn nghề ấy khi chính cô ấy cũng còn mông lung mơ hồ như vậy.
Trên thực tế một số nguời lựa chọn nghề mại dâm là do muốn có thu nhập cao, bản thân lại luời lao động, không muốn làm việc vất vả, thích huởng thụ, số khác do gia cảnh khó khăn, không đuợc được quan tâm, giáo dục từ gia đình, bị bạn bè rủ rê lôi kéo hoặc một số khác bị lừa, bị cưỡng bức, tâm lý bất cần đời, sống buông thả,… Đây là một nghề không được xã hội, pháp luật nuớc ta thừa nhận và cũng vì lẽ đó mà nó chịu nhiều điều tiếng, lên án, phê phán, kì thị của nhiều nguời.
Chương trình hiểu em có lòng tốt khi muốn cô ấy “hoàn luơng” nhưng em không thể làm gì khác ngoài việc phân tích cho cô ấy phải trái đúng sai, những hệ quả mà cô ấy có thể gặp phải. Em luôn trăn trở, đau đáu trong lòng làm sao để thay đổi cô ấy nhưng những cố gắng của em không mang lại kết quả như mong đợi.Cô ấy vẫn bất chấp tất cả và nhất quyết sống theo cách riêng của cô ấy.
Biết rằng cô ấy đang lầm đường lạc lối, biết rằng cô ấy sẽ khổ nhưng cuộc sống của cô ấy sẽ do cô ấy quyết định. Em không thể quyết định thay cô ấy, càng không thể sống thay cô ấy. Việc chia sẻ với cha mẹ cô ấy có thể cũng là biện pháp hữu dụng cuối cùng mà em có thể tác động cô ấy. Tuy nhiên em cũng cần khéo léo, tế nhị để tránh ảnh huởng tới danh dự, uy tín của cô ấy vì đó là điều không ai mong muốn cả.
Em đã làm tất cả những gì có thể, vậy nên dù kết quả có như nào thì em cũng đừng quá nặng lòng, dằn vặt bản thân. Bên cạnh cảm thông, chia sẻ với những nguời xung quanh em nên biết cách tự chăm sóc cho chính mình. Hãy gạt bỏ những sầu muộn, tiếp tục đặt những mục tiêu, kế hoạc mới và nỗ lực sống tốt mỗi ngày. Mọi điều tốt đẹp sẽ đến với em khi em thực sự quyết tâm và nỗ lực không ngừng.
Báo GĐ&XH
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.