Thâm cung bí sử (232 - 1): Cuộc điện thoại bất ngờ

| Gia đình

GiadinhNet - Điện thoại của tôi đổ chuông. Trên màn hình là một số máy lạ hoắc. Tôi không tắt máy vì tò mò. Sau tiếng alo của tôi là một giọng nói quá quen: "Anh có nhận ra em nữa không?". "Sao lại không. Đây là Bình Bắc Ninh. Đôi khi trong giấc mơ, anh vẫn nghe giọng nói của em.

Nhưng tại sao em lại mò được số máy của anh?". "Thế mới bất ngờ. Gặp ai quê ở Diễn Châu, Nghệ An em cũng hỏi họ là có biết nhà văn Khánh Hoàng không. Nhiều người nói là biết anh qua tác phẩm nhưng số điện thoại thì không biết. Em gọi khắp nơi nhưng rồi đều không được. Có người khuyên em thử gọi về Báo Gia đình & Xã hội xem sao. Em gọi về tòa soạn Báo và xin được số máy của anh. Thế là em gọi anh ngay. May quá". "Đúng là thật may, vì đã 38 năm rồi chúng ta không liên lạc với nhau. Em khỏe không?". "Em cũng tàm tạm". "Còn chồng em?". "Chồng em khỏe như vâm". "Thế là em nuôi chồng giỏi đấy". "Đó là nhờ gái nuôi chứ không phải em. Anh cho số nhà cụ thể, em sẽ đến thăm anh". "Nhưng hiện giờ em đang ở đâu?". "Em đang ở Bắc Ninh. Nhưng con gái em lấy chồng ở Hà Nội và thỉnh thoảng em lại về nhà con vài hôm".

Tôi rất mừng vì có thể sẽ được gặp lại Bình. Năm 1982, đơn vị tôi đóng quân ở xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang, Bắc Giang và Bình đang dạy học ở đây. Chiều hè, tôi thường đi dạo trên đồng lúa. Đi dạo trên đồng thì mát và lúa thì con gái đẹp lắm. Những lần đi dạo đó tôi thường bắt gặp Bình cũng thong thả đi dạo và đọc sách. Lúc đó, tôi vừa in cuốn tiểu thuyết Trên Không Yên Tĩnh. Gặp Bình trên đồng lúa, tôi hỏi: "Cô giáo Bình thích văn học của nước nào?". "Em thích văn học Pháp và văn học Nga". "Còn văn học Việt Nam?". "Văn học Việt Nam em ít đọc lắm". "Nhưng hình như cô dạy Văn cơ mà". "Vâng, em dạy Văn, nhưng tất cả đã có trong giáo trình rồi". 

Chiều hôm sau, tôi tặng Bình cuốn sách mới xuất bản của tôi. "Em cảm ơn anh. Sách mới quá. Không ngờ em lại được gặp tác giả. Em sẽ đọc ngay". Chiều hôm sau Bình nói với tôi: "Em đã thức trắng đêm, đọc một mạch hết cuốn sách của anh, vừa đọc vừa lo sách hết mất. Đọc sách cứ thấy như anh ở bên cạnh vậy. Em có một đề nghị hơi mạo muội, anh đừng cười nhé".

"Cô giáo cứ nói đi, đừng ngại". 

"Anh có thể bố trí thời gian nói với Hội đồng giáo viên chúng em một buổi về văn học Việt Nam hiện đại được không? Chẳng mấy khi gặp được nhà văn ở cái miền Trung du hẻo lánh này". 

"Tôi sẵn sàng. Cô giáo cứ sắp xếp đi và báo trước cho tôi một hôm". 

"Anh luôn miệng gọi em là cô giáo, nghe xa cách thế nào ấy". 

"Tôi xin lỗi. Từ mai sẽ gọi cô giáo bằng em nhé".

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Ý kiến của bạn
Tags:
Đời người thức tỉnh sâu sắc nhất nằm ở 4 chữ: 'Gần quá hóa hèn'

Đời người thức tỉnh sâu sắc nhất nằm ở 4 chữ: 'Gần quá hóa hèn'

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Không phải ai sống hết lòng cũng nhận lại sự trân trọng. Sau nhiều va vấp, không ít người trưởng thành nhận ra một điều tưởng chừng nghịch lý: khi quá nhiệt tình, quá hy sinh hay quá níu giữ một mối quan hệ, chính mình lại dễ trở thành người bị xem là điều hiển nhiên. Bài học ấy thường được gói gọn trong bốn chữ: "Gần quá hóa hèn".

Muốn tuổi già an yên, hãy chuẩn bị sớm 3 'quân bài' này: Người khôn ngoan đều bắt đầu từ rất sớm

Muốn tuổi già an yên, hãy chuẩn bị sớm 3 'quân bài' này: Người khôn ngoan đều bắt đầu từ rất sớm

Chuyện vợ chồng -

GĐXH - Tuổi già bình yên không phải là món quà của may mắn mà là kết quả của quá trình chuẩn bị từ sớm. Theo nhiều chuyên gia, bên cạnh tài chính, sức khỏe và các mối quan hệ chất lượng chính là ba nền tảng quan trọng quyết định chất lượng cuộc sống khi về già. Càng chủ động xây dựng những "quân bài" này từ hôm nay, bạn càng có cơ hội tận hưởng một tuổi xế chiều an nhàn, độc lập và hạnh phúc.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.