Tôi ân hận vì đã từng nhẫn tâm từ bỏ con mình
GiadinhNet - Ngồi gõ những dòng chữ này mà nước mắt tôi cứ rơi với nỗi ân hận tột cùng. Giá như tôi không bồng bột, nhẹ dạ và từ bỏ cậu con trai dứt ruột đẻ ra…
Cách đây 6 năm, tôi là sinh viên năm thứ ba. Trong quá trình thực tập tại một công ty, tôi đã nhận lời yêu và quan tâm anh trưởng phòng phụ trách. Anh đẹp trai, ga lăng, rất có tài ăn nói. Tôi không biết mình rơi vào bẫy tình cảm của anh khi nào. Chỉ biết là mỗi tối trước khi đi ngủ tôi hồi hộp chờ đợi từng tin nhắn của anh, mỗi buổi trưa lại háo hức được anh mời đi ăn cùng. Rồi chúng tôi đã đi quá giới hạn bởi những cuộc hẹn ở nhà nghỉ vào buổi trưa. Và tôi biết mình mang bầu khi cái thai đã được hơn 3 tháng. Khi biết tin, anh ra sức khuyên tôi từ bỏ đứa con của mình bởi anh đã có vợ con, anh không thể mất hết tất cả chỉ vì tôi.
Năm ấy tôi 22 tuổi, còn quá trẻ để nghĩ đến việc sinh con. Nhưng khi tôi đến các phòng khám, bác sĩ đều bảo thai to quá rồi, không phá được. Đấu tranh suy nghĩ mãi, lại sợ ảnh hưởng đến tính mạng, tôi quyết định giữ thai lại và bảo lưu kết quả đại học. Tôi chuyển nhà đến một xóm trọ khác sinh con. Biết hoàn cảnh của tôi, anh chị vợ chồng cùng xóm trọ đã bắt mối giới thiệu tôi với một cặp vợ chồng hiếm muộn. Họ đã thỏa thuận cho tôi một số tiền khá lớn với điều kiện tôi sinh xong phải cho con họ. Tôi không được biết địa chỉ, tên tuổi cụ thể của họ.
Khi tôi đẻ xong, cô y tá cho tôi nhìn mặt con mình. Ấn tượng của tôi đó là một cậu bé tóc đen, da trắng đỏ, khóc rất to. Khi tôi về phòng hậu sản, tôi được cho con bú một cữ thì vợ chồng kia đến mang con của tôi đi. Thật sự tôi bị ám ảnh bởi tiếng khóc “oe oe” của con…
Hai năm sau, tôi tốt nghiệp đại học và xin được việc vào một cơ quan nhà nước. Nỗi đau trong tôi dần nguôi ngoai. Tôi gặp chồng tôi bây giờ và nhanh chóng kết hôn. Anh rất tâm lý, bao dung với tôi. Cuộc sống của tôi êm đềm và hạnh phúc bởi chồng tôi hết mực yêu thương tôi.
Tuy nhiên, những ngày tháng mang thai con đầu với chồng, tôi vừa hạnh phúc vừa không thoát khỏi những giây phút nhớ về những ngày mang bầu con trai trước của mình.
Rồi hôm nay, khi ngồi bế con gái đầu của vợ chồng tôi, khi ôm con và hát ru ầu ơ, bất chợt tôi chạnh lòng nghĩ đến cậu con trai mình đã từ bỏ. Ngày đó, tôi chưa kịp ngắm kỹ con đã phải mãi rời xa con. Không biết giờ đây con trai của tôi sống ra sao, có được no ấm, yêu thương không.
Tôi hiểu rằng quá khứ là quá khứ nhưng thật sự tôi không thể rũ bỏ được. Tôi bị ám ảnh bởi tội lỗi của mình đã gây ra. Nhiều lúc tôi thầm ước rằng ngày đấy giá như tôi không bồng bột, không sai lầm…
Lúc này, khi gõ những dòng chữ này, trong lòng tôi thôi thúc ý nghĩ sẽ tìm cách giãi bày, thú nhận với chồng chuyện tôi đã từ bỏ đứa con đầu của mình. Nhưng thật tâm, tôi không biết mở lời thế nào, cũng không biết đối diện sự thật chồng sẽ phản ứng ra sao. Liệu anh có đủ bao dung, yêu thương để tha thứ cho lỗi lầm của tôi?
Anh Châu
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 3 giờ trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 17 giờ trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.