Tôi đã bí mật mang con mình đi xét nghiệm ADN
Vì quá yêu Thanh mà tôi bất chấp tất cả để lao vào, miễn cuối cùng được cô chấp nhận. Tôi biết rõ cô đang yêu một người hơn tôi về mọi phương diện. Anh ta vừa học rộng, đẹp trai lại có công việc tốt với thu nhập cao.
Nhưng không được hai bên bố mẹ ưng thuận, vì không “môn đăng hộ đối”.
Thanh xinh đẹp nhưng con nhà nghèo, bố mẹ làm ruộng ở Thanh Hóa trong khi người đàn ông kia là con gia đình có quyền thế, thuộc hàng danh gia vọng tộc ở Hà Nội. Nhưng họ vẫn say nhau như điếu đổ. Tuy nhiên, gần đây, qua bạn bè, tôi biết Thanh rất tự ái trước sự tẩy chay của bên “nhà trai”. Mối tình đã kéo dài 5 năm, nay cô đã 27 tuổi vẫn không hứa hẹn gì về cuộc hôn nhân. Ở quê, tuổi đó chưa chồng bị coi là ế ẩm, vô phúc. Tôi theo dõi, “bám sát” mối quan hệ của họ xít xao để có hướng “hành động” và biết rõ họ đang giận nhau đến mức cả tháng không liên lạc. Giữa lúc đó, tôi đã lui tới, chủ yếu thuyết phục bố mẹ Thanh. Tháng nào, tôi cũng cố gắng về thăm một lần nên dần dần đã chinh phục được các thành viên trong gia đình. Bố mẹ Thanh ra sức ủng hộ, vun vào cho tôi. Cuối cùng, với rất nhiều cố gắng, Thanh đã “nhả” người tình hơn 5 năm để nhận lời đến với tôi. Chỉ sau một tháng, chúng tôi cưới nhau.

Tôi cảm nhận rõ Thanh không yêu tôi. Sở dĩ cô chấp nhận lấy là để lấp khoảng trống, sự hụt hẫng sau khi cắt đứt với người tình. Cô càng buồn khi ngay sau đó, người yêu cưới vợ. Có lẽ cú sốc này đã dẫn tới việc Thanh quyết định lấy tôi, không lưỡng lự. Với tôi, Thanh không có tình yêu cũng không thành vấn đề, vì tôi đã biết rõ mọi chuyện. Tôi không nặng nề chuyện trái tim cô không rung động mà chỉ cần cô tập trung cho gia đình, giữ đúng phận sự làm vợ và cư xử phải đạo với mọi người bên họ hàng nhà tôi. Thanh đã làm được như vậy. Nói chung, bố mẹ tôi hài lòng về cô.
Cuộc sống của chúng tôi diễn ra phẳng lặng, bình yên. Thanh có vẻ vừa ý do tôi đã hết lòng quan tâm, vun vén cho tổ ấm. Dần dần, tôi thấy cô cũng có tình cảm với tôi thể hiện ở việc chăm sóc từ những chi tiết nhỏ trong cuộc sống hàng ngày. Một điều khiến tôi rất hài lòng là cô biết cư xử, ăn ở với gia đình, họ hàng bên nhà chồng. Rồi Thanh có thai. Nhưng tôi nghe dư luận nói cô và người tình cũ vẫn vụng trộm quan hệ. Với tư cách và trách nhiệm làm vợ, Thanh không có gì khiến tôi chê trách. Nhưng rõ là cô không yêu tôi. Mối tình hơn 5 năm của cô với người cũ là quá lãng mạn, sâu nặng. Việc họ tìm lại nhau để thỏa mãn tình cảm là hoàn toàn có thể xảy ra, nhất là cả hai đều không yêu người mình đang chung sống. Tuy nhiên, mọi người vẫn khuyên tôi cứ bình tĩnh, đợi khi đứa bé ra đời sẽ biết rõ.
Rồi cái ngày tôi hồi hộp chờ đợi để được làm cha cũng đến. Con trai tôi chào đời, bụ bẫm, nặng 3,5kg, là niềm vui của hai bên gia đình. Tôi quan sát kỹ thì thấy nó có một vài chi tiết giống Thanh, mà không có gì giống tôi. Tôi tâm sự với người bạn thân nhất thì họ nói hãy để chờ thêm một thời gian nữa xem sao, chứ trẻ mới sinh thì khó thấy giống cha hay giống mẹ. Nghe các luồng ý kiến, lòng dạ tôi rất hoang mang. Nhưng tôi vẫn chăm sóc Thanh hết trách nhiệm. Tuy nhiên, cô là người rất nhạy cảm nên có lần đã hỏi tôi buồn vì việc gì. Lúc đầu, tôi chỉ nói vì quá bận mà trở nên như vậy. Về sau, do Thanh gặng nhiều lần, tôi buộc phải nói rõ ý nghĩ. Nghe xong, cô lặng người, có vẻ bị cú sốc lớn. Và cô nói thẳng với tôi là nếu không tin nhau thì tốt nhất nên chia tay. Thanh nói quyết liệt, dứt khoát và đầy khẳng định, nhưng tôi vẫn lởn vởn nghi ngờ. Tôi nẩy ý nghĩ, lúc nào thuận tiện sẽ lén đi thực hiện xét nghiệm ADN để rõ mọi chuyện. Không hiểu sao vợ tôi đọc được ý nghĩ này của tôi, đã nói: “Nếu anh còn tiếp tục có ý nghĩ hoặc làm bất cứ việc gì thể hiện sự nghi ngờ, thì em sẽ đơn phương ly hôn, bế con ra khỏi nhà không cần pháp luật có giải quyết hay không?”.
Tôi đã không thể chịu đựng được dư luận. Người ta nói rằng tôi là người “đổ vỏ” cho kẻ khác “ăn ốc”. Tôi rất cay cú, cảm thấy nhục nhã, ê chề. Trong đầu tôi lại nghĩ tới quá khứ đam mê, mãnh liệt của Thanh với người khác và những ngày đầu, cô chẳng có hứng thú chăn gối với tôi. Tôi quyết định bí mật thực hiện việc xét nghiệm ADN đứa bé. Và kết quả thật bất ngờ: Người ta kết luận đó chính là con tôi. Tôi sung sướng tưởng không có gì hơn thế. Nhưng những ngày hạnh phúc không kéo dài. Chỉ mấy ngày sau khi biết rõ kết quả xét nghiệm, một lần đi làm về, tôi đọc được mẩu giấy của Thanh viết lại: “Không thể chấp nhận được hành động của anh. Như đã thỏa thuận, tôi và con ra đi. Mong anh đừng tìm, vô ích. Anh không xứng đáng là cha của con tôi. Vĩnh biệt”. Đọc xong, tôi bàng hoàng, không dám nhìn lại mảnh giấy.
Đang rất buồn phiền và tự trách mình thì Liên đến với tôi. Tôi với cô là chỗ quen biết từ lâu. Cô đơn phương yêu tôi. Còn tôi, chỉ coi cô như em gái. Giờ đây, cô muốn giúp tôi vượt qua cú sốc vì cho rằng Thanh đã ra đi thì không bao giờ tha thứ cho tôi để quay trở lại. Tôi thấy rõ sau nhiều năm, Liên vẫn còn yêu tôi và sẵn sàng tiếp nhận “của thừa” mà không một chút tự ái, mặc cảm. Một vài người bạn khuyên tôi chấp nhận sống với Liên vì không hy vọng Thanh quay lại. Họ nói cô ấy vốn dĩ không có tình yêu với tôi nên đã dễ dàng ra đi như thế. Nhưng thực lòng tôi chỉ yêu Thanh mà không có chút tình cảm gì với Liên (nếu có, tôi đã yêu cô từ trước). Tôi nên thế nào? Có nên đến với Liên không, khi việc chờ Thanh là vô vọng? (Phan Thành Lâm, TP Đà Nẵng)
TS Nguyễn Đình San:
Không đến nỗi vô vọng đâu. Anh hãy cứ kiên trì tìm kiếm Thanh qua bạn bè, những người quen biết. Nếu tìm được thì cố gắng thuyết phục bằng việc làm cụ thể, chứng minh mình ăn năn, hối lỗi (chứ không chỉ bằng lời xin lỗi, phân trần). Không người mẹ nào muốn con mình không có cha. Cực chẳng đã họ mới phải một mình nuôi con. Còn việc có nên sống với Liên hay không thì anh tự hỏi trái tim mình. Anh không có chút tình yêu với cô ta mà chỉ muốn lấp đi nỗi đau khổ do bị Thanh tẩy chay thì sống không thể hạnh phúc. Giống như Thanh chấp nhận anh vì vừa ra khỏi mối tình bế tắc.
Nhưng cô ấy là nữ, dễ an phận, biết chấp nhận. Và nhất là đã có con với anh, sẽ không có ý nghĩ “nổi loạn”. Anh là đàn ông, đâu dễ chấp nhận sống cả đời với người đàn bà mình không yêu, lại chưa có sợi dây dàng buộc nào?
Theo An Ninh Thủ Đô
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 10 giờ trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.