Tôi đang chết mòn trong sự cô đơn

| Tâm sự

Sống bên cạnh chồng, hàng ngày ăn cùng mâm, ngủ cùng giường nhưng tôi vẫn thấy mình cô đơn, lạc lõng…


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi 33 tuổi, chồng hơn tôi 4 tuổi, chúng tôi cưới nhau được 9 năm và có một cậu con trai lên 7 tuổi, hiện tô đang mang bầu cô con gái thứ 2. Gia đình tôi sống ở quê nghèo, còn anh sinh ra và lớn lên ở thành phố, gia đình lại có điều kiện, nên từ khi quen đến khi cưới tôi luôn cảm thấy giữa chúng tôi có một khoảng cách chẳng thể lấp đầy được. Khoảng cách này không phải do tôi tạo ra, hay do sự mặc cảm của tôi mà thành, khoảng cách này xuất phát từ thái độ của anh và những người thân trong gia đình anh.

Ngày anh dẫn tôi về ra mắt bố mẹ, mẹ anh nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi, gia đình cháu làm ruộng à, thế thì về làm dâu nhà bác liệu có hợp không?. Tôi ngượng đỏ mặt, chỉ dám cười trừ, tôi định sẽ chia tay với anh, nhưng anh động viên tôi, nói mẹ anh không khéo nói nên đừng chấp bà. Rồi anh nói yêu tôi và muốn cưới tôi làm vợ.

Mang tiếng nói yêu tôi, nhưng anh không yêu chiều tôi như những cặp đôi khác, như những người đàn ông khác nói yêu tôi, tôi cũng đắn đo vì điều này, nhưng vì nghĩ tính anh như vậy nên tôi chấp nhận làm vợ anh.

9 năm làm vợ anh, tôi không nhận thấy mình được yêu thương. Anh không bao giờ chia sẻ với tôi bất cứ chuyện gì, chuyện công việc, chuyện bạn bè, tiền nong anh không bao giờ nói với tôi. Hồi vợ chồng còn ở chung với bố mẹ chồng, mỗi lần mẹ chồng phàn nàn gì về tôi là anh chẳng cần biết đúng biết sai, anh cứ tát cho tôi một cái đã rồi mới hỏi tôi xem như thế nào. Anh nói dù mẹ đúng hay mẹ sai thì tôi cũng là người có lỗi. Tiền đi làm về anh cũng đưa cho mẹ chứ chẳng đưa cho tôi, rồi đi chợ ăn uống hàng ngày mẹ anh lại đưa cho tôi chứ không phải là anh.

Từ khi hai vợ chồng ra ngoài ở riêng, thu nhập hàng tháng anh giữ lại gần hết chỉ đưa cho tôi vài triệu, tằn tiệm lắm tôi mới đủ chi tiêu trong gia đình, con cái. Không bao giờ có chuyện anh đưa mẹ con tôi đi siêu thị vào các ngày cuối tuần, anh cũng không san sẻ với tôi việc nhà, mọi chuyện liên quan đến anh cũng không chia sẻ với tôi. Đến ngay cả chuyện chăn gối anh cũng thích thì bắt tôi chiều, chứ không bao giờ hỏi han xem tôi cảm thấy như thế nào.

Hàng ngày sống bên chồng, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường nhưng tôi luôn cảm thấy mình cô đơn, lạc lõng. Tôi không chia sẻ với chồng được bất cứ chuyện gì, dù vui, dù buồn cũng tự mình trải qua. Tôi cảm thấy mình đang chết dần, chết mòn trong sự cô đơn, trong chính ngôi nhà và bên cạnh chồng mình.

Theo Đất Việt

Ý kiến của bạn
Tags:

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.