Tôi muốn ly hôn vì quá chán chồng
Tôi không có thời gian làm đau mình, cũng không đủ tình yêu để hờn ghen nữa.
Tôi không phải là người quá kém may mắn hay quá bất hạnh. Sinh ra ở Hà Nội, trong gia đình cơ bản, bố mẹ nhân hậu, được lo cho ăn học tử tế nên tôi cũng có công việc ổn định, kinh tế cũng dư giả đôi chút. Làm công tác quản lý cho một công ty nước ngoài nên tính tình tôi thẳng thắn, nhìn chung là người có trách nhiệm, biết điều, ôn hòa, kiên nhẫn, giản dị, bao dung và có phần xuề xòa trong một số chuyện ngoài công việc. Hình thức tôi bình thường, hồi trẻ cũng được xem là có nét, ăn nói có duyên nên kha khá người theo đuổi.
Những rắc rối bắt đầu đến khi tôi lập gia đình. Chồng xuất thân từ quê, học gần trường đại học nên quen nhau, yêu nhau 5 năm, càng ngày càng thấy không hợp nhưng có thể là do thói quen, lại ngại thay đổi nên tôi cứ hay nhìn người khác theo cách mình muốn. Cuối cùng tôi cũng bỏ qua những điểm không phù hợp đó để tặc lưỡi lập gia đình.

Ảnh minh họa
Lấy chồng tôi mới phát hiện anh vô sinh. Tôi sốc, rồi cũng phải đối mặt để thuốc thang điều trị và dành tiền làm thụ tinh ống nghiệm. Sau 5 năm với 3 lần thụ tinh ống nghiệm, cuối cùng cũng thành công, đúng lúc đang thầm cảm ơn ông trời thì tôi phát hiện con bị dị tật bẩm sinh liên quan đến não. Đọc trên mạng về bệnh của con, tôi lại sốc lần nữa. Cháu lớn dần, ban đầu những biểu hiện cũng bình thường như những đứa trẻ khác, đến khi 3 tuổi tôi thấy con có những rối loạn ngôn ngữ, hành vi. Tôi lại sốc lần nữa khi biết con bị tự kỷ. Tôi gạt nước mắt để đồng hành cùng con học các lớp can thiệp giúp con hòa nhập được với các bạn. Trời thương nên cháu cũng có nhiều tiến bộ, hòa nhập được tương đối tốt, dù cũng có lúc làm tôi buồn thăm thẳm và xót xa khi nghĩ đến tương lai của con.
Chồng tôi là người rất thiếu trách nhiệm, gia trưởng, tính tình hung bạo, bất ổn và cư xử không đúng mực khiến gia đình tôi và những người quen biết phiền lòng. Tôi vừa lo kinh tế, vừa lo chữa bệnh để chồng có con, có con rồi thì lo học hành chữa bệnh cho con, lo mua nhà mua cửa, cái gì cũng đến tay. Tôi gầy rộc đi, còm cõi và già nua vì gánh nặng công việc, gánh nặng tâm lý không ai chia sẻ. Còn chồng rượu chè nát bét, mọi việc ỷ lại vào hết vợ nhưng ra ngoài thì bóng bẩy, "chém gió" tốt. Đôi khi anh ta trút cả những hờn ghen vì sự thất bại, thua kém lên tôi.
Có hôm say, đêm khuya về dựng tôi dậy để chửi mắng, làm cuộc sống tôi như địa ngục và khiến con nhiều lúc cũng sợ hãi, hoang mang. Tất nhiên, anh yêu con, song nó là tình yêu bản năng chứ rất thiếu trách nhiệm. Anh ta dễ dãi và nuông chiều những thói xấu bản thân, ngày càng hư đốn. Rồi tôi cũng phát hiện anh ta ngoại tình. Anh ta xin tha thứ. Con nhỏ bệnh, tôi hoang mang và trầm cảm nên bỏ qua để tạm vượt những khó khăn ban đầu. Rồi tôi lại phát hiện anh ta ngoại tình tiếp qua những tin nhắn các cô gái kia gửi đến. Tôi cũng chẳng biết là bao nhiêu cô và cũng chẳng tìm hiểu.
Tôi không có thời gian làm đau mình, cũng không đủ tình yêu để hờn ghen nữa. Có thể khi còn chút tình nghĩa và khi còn coi chồng là điều quý giá thì sốc, giờ trải qua nhiều biến cố nên chai lì, hết sốc rồi chăng? Tôi muốn ly dị nhưng anh ta không đồng ý. Với tính cách của anh ta, tôi biết sẽ chịu buông tha. Kể cả có đơn phương ly dị thì anh ta vẫn sẽ dày vò tôi chán. Anh ta cũng khó có con nên sẽ không chịu để tôi mang con đi đâu. Tôi phải làm sao đây?
Theo Mỹ/Ngôi sao
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 2 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.