Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tôi phải làm gì để giúp con riêng của vợ cũ thay đổi cuộc đời

Thứ bảy, 14:00 23/07/2016 | Tâm sự

GiadinhNet - Tôi bị day dứt khôn nguôi suốt từ sau lần gặp Mận bữa đó. Tôi cần làm gì để sám hối? Không thể nhận cô làm con nuôi, cũng không thể lấy cô làm vợ. Chỉ có thể cung cấp tiền bạc cho cô.

Tôi có vợ mà như không. Vợ tôi chỉ biết buôn bán, kiếm tiền. Cô ta thường xuyên lên Lạng Sơn rồi sang Trung Quốc mua hàng về Hà Nội. Kiếm được nhiều tiền nên cô ta rất ham đi. Có tháng, vợ tôi chỉ ở nhà vài ngày. Hai người lấy nhau cùng cảnh “rổ rá cạp lại” nên chúng tôi chẳng đăng ký kết hôn. Mối quan hệ vợ chồng hết sức lỏng lẻo. Tôi cảm thấy có thể đứt bất cứ lúc nào, nhất là khi chẳng có con cái làm sợi dây ràng buộc. Và sự thật thì tôi cũng tìm thú vui ở những cô gái buôn phấn bán hương tại những nhà hàng, quán bia ôm, thậm chí cả đứng đường.

… Tối hôm ấy như thường lệ, vợ tôi đi Lạng Sơn. Trời dịu mát rất dễ chịu. Tôi quyết định lấy xe máy ra khỏi nhà, đi chầm chậm trên đường Liễu Giai (Hà Nội) để tìm nguồn giải sầu. Từ xa, tôi đã thấy một cô gái người đẫy đà, mặc áo cổ rộng màu đen, cộc tay, hở nách, để lộ hai cánh tay nõn nà, trắng muốt rất ngon mắt. Tôi tiến lại ngã giá nhanh chóng rồi đèo cô ta đến một nhà nghỉ gần đó. Phóng nhanh đến “bãi đáp” vì sợ có người quen nhìn thấy, và cũng chẳng nói gì với nhau. Đến khi bước vào phòng nghỉ, tôi muốn ngắm nghía cái cơ thể bốc lửa của cô một lát cho thoả mắt, chưa vội “vào cuộc”. Trái lại, cô luôn miệng giục tôi “nhanh”. Sau khi giao đãi vài phút, tôi bỗng phát hiện cô gái quen quen, cả giọng nói lẫn dáng vẻ, khuôn mặt, nhất là dưới ánh đèn sáng trong phòng. Tôi cứ lục tìm trong trí nhớ xem cô là ai, đã từng gặp ở đâu, nhưng rồi lại tự xua đi với ý nghĩ: “Có thể trước đây mình đã từng “xài” cô ta ở đâu đó. Đời mình đã nhiều lần như thế này, chứ đâu phải là lần đầu. Cố nhớ làm chi cho mệt”.

Cô ta chừng 21-22 tuổi, chưa bằng một nửa tuổi tôi, nhưng tỏ ra rất thạo “nghề”. Và thú thực, cô ta đã đẩy tôi lên tới tận cùng khoái lạc mà trong đời chưa từng được nếm. Không biết nói thật hay chỉ cốt lấy lòng tôi để moi thêm tiền, cô đã khen tôi đủ điều: Nào là tôi không còn trẻ mà phong độ, biết cách “yêu”… giỏi hơn hẳn bọn trai trẻ. Nào là tôi thừa sức lấy vợ ở tuổi cô. Nào là chỉ… một lần với tôi thì không cô nào có thể quên được. Cô ta càng nói, tôi càng trỗi dậy ý nghĩ muốn lục tìm cho ra manh mối liên quan. Đang nghĩ mãi không ra thì ở cái thời điểm cô ta mặc quần áo, rút son phấn ra trang điểm lại, bỗng từ trong túi rơi ra một tấm ảnh. Nhìn ảnh, tôi vô cùng bất ngờ và bị sốc đột ngột, bởi đó là ảnh người vợ trong quá khứ của tôi cùng với đứa con riêng lên 3 tuổi của cô ấy. Linh cảm thấy hình như đứa bé trong ảnh chính là cô gái vừa ngủ với mình, nhưng tôi vẫn hỏi:

- Ảnh nào đấy em?

Cô gái trả lời không cần nghĩ:

- Ảnh em hồi bé và mẹ em.

Rồi cô hỏi tôi:

- Anh không nhận ra được em à? Mà nhận ra làm sao được, đã 20 năm rồi, ngày ấy em gầy nhẳng như con nhái phải không?

Phải cố trấn tĩnh lắm tôi mới không để lộ tâm trạng bất an của mình. Tuy vậy, cô ta có vẻ như phát hiện được điều bất bình thường trong tôi nên hỏi tiếp:

- Ảnh này khiến anh nhớ đến vợ con phải không? Con anh chắc phải lớn rồi chứ, sao còn nhỏ thế này?

Tôi tặng thêm cô gái 100.000 đồng ngoài khoản đã thoả thuận ban đầu rồi bịa lý do người hơi mệt nên muốn nán lại nhà nghỉ thêm lát nữa. Mục đích của tôi là sẽ khéo gợi chuyện để cô kể về cuộc đời mình. Và cô đã đồng ý, vui vẻ ở lại. Thế là câu chuyện của cô gái mại dâm đã đưa tôi về với quá khứ xa xăm.

… “ - Anh biết không. Ông ta là một gã đàn ông ích kỷ và độc ác. Khi “cưa” mẹ em, ông ta hứa đủ điều, nào là sẽ coi em như con đẻ, nào là sẽ nuôi ăn học đàng hoàng đến khi trưởng thành. Ngày ấy, mẹ em đẹp nhất vùng, đã có con nhưng ăn đứt bọn con gái chưa chồng, người đàn ông nào nhìn thấy cũng mê. Không hiểu tại sao, mẹ em đã từ chối tất cả để lấy ông ta - một gã đàn ông chẳng có gì nổi trội, lại còn cục tính. Sau khi làm vợ ông ta, mẹ em thường xuyên bị ngược đãi bởi ông ta vừa cờ bạc lại vừa nát rượu. Không xoay xỏa nổi tiền cho ông ta, mẹ em bị đánh đập thậm tệ, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, có lẽ chỉ vì thương em, vì khi ấy em mới 5 tuổi, sợ bỏ ông ta sẽ bơ vơ không biết sống ở đâu. Dẫu sao ông ta cũng có ngôi nhà để che nắng che mưa đêm ngày. Thế rồi một lần, chẳng hiểu vì điều gì, ông ta bực mình đã tát vào mặt em nảy đom đóm mắt và chảy máu mũi. Không chịu đựng nổi, quá uất ức, mẹ em đã bế em ra đi, không bao giờ trở lại ngôi nhà chẳng khác gì địa ngục ấy…”

- Rồi sao nữa? - Tôi hỏi.

- Hai mẹ con em tạm thời về ở nhà ông bà ngoại. Sau một thời gian, cả họ xúm vào cất cho một ngôi nhà bé xíu để cho hai mẹ con ở. Mẹ buôn bán nhì nhằng ở chợ để kiếm tiền nuôi em. Đến năm em 12 tuổi, mẹ em qua đời vì bị ung thư vú. Ông bà ngoại già yếu không thể nuôi được em nên em phải theo bạn bè ra thành phố, rồi lên Hà Nội kiếm sống suốt từ bấy đến nay.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

- Em làm nghề này từ khi nào?

- Từ năm 17 tuổi. Chả là lúc ấy có một thằng nó lừa em. Nó yêu em rồi hứa sẽ lấy, sẽ mở quán kinh doanh hàng ăn uống. Đến khi em có thai thì nó chuồn mất tăm. Em bơ vơ thất nghiệp, đành phá thai. Nghĩ đời mình chẳng còn gì mà giữ, nên em lao vào nghề này, chẳng mất vốn, chẳng phải sắm sửa, thuê cửa hàng, cửa hiệu gì.

- Em làm việc này, mỗi tháng kiếm đựơc bao nhiêu?

- Bập bõm lắm. Nhiều ngày chẳng có khách, có ngày 2,3 người. Gặp người nào rộng rãi còn khá, nhiều thằng ki bo mặc cả từng đồng.

- Đã lần nào bị công an bắt chưa?

- Anh không nghe người ta nói “bắt cóc bỏ đĩa” à?

Nấn ná ở trong phòng thêm chừng nửa giờ, tôi đã nghe cô nói đủ thứ chuyện. Lòng tôi xót xa, trỗi dậy mặc cảm tội lỗi khi là “khách” của chính đứa con riêng vợ tôi ngày trước. Nếu tôi không là tôi, không là một kẻ đàn ông đớn hèn và tàn bạo thì chắc chắn không có kết cục này. Vợ tôi ngày ấy sẽ vẫn sống với tôi, sẽ có con chung mang dòng máu của tôi. Mận sẽ lớn lên, trở thành một cô gái tử tế như bao cô gái lương thiện khác. Vậy mà kết cục giờ đây đến nông nỗi này. Nay tôi đã ngoài 50 tuổi, vẫn không có con, sống với một người đàn bà đi buôn chuyến, vợ chẳng ra vợ. Không hiểu sao, cô ta cũng không thể có con với tôi. Niềm vui của tôi hiện nay chỉ là kiếm tiền rồi “giải trí” khi cần.

Nhưng không hiểu sao từ khi gặp Mận trong hoàn cảnh vô cùng ngang trái ấy, tôi trỗi dậy ý muốn làm một điêù gì cho cô ta để chuộc lại lỗi lầm. Hôm ấy trước khi ra về, tôi đã cho cô ta thêm 100.000d nữa. Nhưng tự thấy như vậy vẫn chưa là gì. Tôi muốn làm một cái gì đó đáng kể để thay đổi cuộc đời cô, may ra mới có thể rửa được tội lỗi của mình với người vợ cũ, mới khiến vong linh vợ cũ của tôi - là mẹ cô - siêu thoát nơi chín suối, sẽ bớt đi sự oán hận, nguyền rủa tôi.

Tôi bị day dứt khôn nguôi suốt từ sau lần gặp Mận bữa đó. Tôi cần làm gì để sám hối? Không thể nhận cô làm con nuôi, cũng không thể lấy cô làm vợ. Chỉ có thể cung cấp tiền bạc cho cô. Nhưng với hoàn cảnh không dư dả như hiện nay của tôi, khoản tiền giúp cô chưa đủ để cô buôn bán kinh doanh được, mà tôi lại muốn cô bỏ hẳn nghề hiện tại!

(Một độc giả giấu tên)

Nhà văn – Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Đình San:

Mong muốn hướng thiện cuả anh quả là rất đáng trân trọng. Hãy làm tất cả những gì có thể cho cô gái ấy. Lui tới giúp đỡ tiền bạc, tìm cách kiếm việc làm khác lương thiện cho Mận. Chân thành, tận tuỵ hết mình với cô ta, anh sẽ không còn mặc cảm tội lỗi. Khi quá khứ của cô đã lùi sâu vào dĩ vãng, có thể nghĩ đến việc “tìm chồng” cho cô. Rất nhiều việc có thể làm anh ạ.

Báo GĐ&XH

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình

46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.

Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến

Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến

Tâm sự - 9 giờ trước

GĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.

Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi

Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi

Tâm sự - 15 giờ trước

GĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.

Cháu nội về nghỉ hè, vợ chồng tôi phải rút tiền tiết kiệm nhưng không dám nói

Cháu nội về nghỉ hè, vợ chồng tôi phải rút tiền tiết kiệm nhưng không dám nói

Tâm sự - 19 giờ trước

Ba cháu nội về quê nghỉ hè khiến chi phí sinh hoạt của hai vợ chồng già tăng vọt, thế nhưng tôi lại không dám nói với con.

Tôi 60 tuổi, vừa nghỉ hưu nhưng vẫn tràn đầy năng lượng nhờ duy trì 4 điều này mỗi ngày

Tôi 60 tuổi, vừa nghỉ hưu nhưng vẫn tràn đầy năng lượng nhờ duy trì 4 điều này mỗi ngày

Tâm sự - 19 giờ trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng bước qua tuổi 60 là bắt đầu già đi, sức khỏe và tinh thần khó tránh khỏi sa sút. Thế nhưng trên thực tế, không ít người ở độ tuổi này vẫn giữ được sự minh mẫn, dẻo dai và niềm vui sống mỗi ngày.

3 lần kết hôn đều đổ vỡ, ở tuổi 58 tôi mới ngộ ra: Bạn đời có tốt đến đâu, không có lương hưu cũng khó đi đường dài

3 lần kết hôn đều đổ vỡ, ở tuổi 58 tôi mới ngộ ra: Bạn đời có tốt đến đâu, không có lương hưu cũng khó đi đường dài

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau 3 cuộc hôn nhân không trọn vẹn, một người phụ nữ 58 tuổi cho rằng điều giữ một cuộc hôn nhân bền vững không chỉ là tình yêu hay sự tử tế.

Phụ nữ trong thời kỳ mãn kinh: Có những ngày tôi bật khóc mà không hiểu vì sao

Phụ nữ trong thời kỳ mãn kinh: Có những ngày tôi bật khóc mà không hiểu vì sao

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người vẫn nghĩ, mãn kinh chỉ đơn giản là việc kinh nguyệt thưa dần rồi biến mất. Nhưng với không ít phụ nữ, đó là quãng thời gian cơ thể thay đổi, cảm xúc thay đổi và đôi khi chính họ cũng không còn nhận ra mình nữa...

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Top