Tôi và sếp không thể sống thiếu nhau dù cả hai đã có gia đình

| Tâm sự

Chúng tôi đều không thể bỏ gia đình của mình.

Tôi là người phụ nữ không may mắn, chưa cảm nhận được sự hạnh phúc thật sự là thế nào cho đến khi gặp sếp rồi chúng tôi yêu nhau. Tình yêu không có lỗi, lỗi là do hoàn cảnh của mình. Sếp đã có gia đình và tôi cũng vậy, nhưng cuộc sống vợ chồng chỉ có thể nói là những ngày tháng lạnh nhạt đến mức ghê sợ. Tôi cần lắm một bờ vai, một điểm tựa và có lẽ cần một tình yêu và đã tìm được sự yêu thương từ sếp.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Sếp hiền lành, chu đáo, quan tâm và cũng rất yêu tôi. Tình yêu của chúng tôi đến một cách tự nhiên, đến giờ phút này thì cả hai không thể sống thiếu nhau được nữa rồi nhưng phải làm sao khi tôi và sếp đều không thể bỏ gia đình của mình. Chúng tôi đành phải bóp chết tình yêu đang ngày một lớn, tôi đau khổ và anh cũng chẳng kém. Tôi trách ông trời đã mang chúng tôi đến với nhau muộn màng và cay nghiệt quá. Không sớm thì muộn tình yêu tội lỗi này sẽ phải kết thúc thôi, tốt nhất là dừng lại, đau nghẹn, tôi chỉ biết khóc, khóc cho phận mình bạc bẽo. Tôi khổ tâm quá, mong các bạn cho lời khuyên nên làm sao để quên được tình cảm này. Chân thành cảm ơn.

Theo Phượng/Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.