Trót dại lên giường với bạn thân, tôi hốt hoảng khi tỉnh dậy thấy người này lừng lững ngồi bên
Không nói không rằng cô ta xông vào túm lấy tôi kéo ra khỏi giường, tát tôi, nắm tóc rồi giật. Cô ta cứ vừa đánh vừa nói tôi là đồ cướp chồng,...
Đi làm suốt 6 tháng nhưng không được trả lương, tôi hỏi thì bố chồng đưa ra cuốn sổ yêu cầu tôi đọc, đọc đến đâu tôi điêu đứng đến đó Thành là bạn thân của tôi, khác giới, cả hai chúng tôi chơi với nhau từ lúc còn bé xíu, vừa là hàng xóm lại vừa là bạn đồng niên. Tính cách cả hai chúng tôi khá là hợp nhau, vừa phóng khoáng mà lại tự do, thoải mái, cho nên mới chơi với nhau đến tận giờ.
Có bạn thân khác giới là một đặc quyền, đối với tôi mà nói thì là như vậy. Cảm giác được chăm sóc và bảo vệ, nhưng lại không quá mức lên như là người yêu mà cũng không có ai thuộc về ai cả, nên rất thoải mái.
Tôi không biết những cặp bạn thân khác thì thế nào, nhưng tôi với Thành thì đã gắn bó đến mức không giấu nhau chuyện gì cả. Ngay cả những cử chỉ thân mật một chút cũng không phải vấn đề gì với chúng tôi. Ví dụ như tôi hay sang nhà Thành chơi game rồi ngủ lại đó, chung giường. Thường thì Thành sẽ nằm sát mép giường, nhưng chẳng bao giờ chúng tôi phải ngăn chặn nhau bằng cái gối ôm, mà thi thoảng sáng dậy thấy nằm gần lại nhau hay tay vô thức đặt lên hông thì cũng không phải vấn đề gì quá lớn.
Nói chung là tôi cảm thấy tôi với Thành như anh em đồng chí, không có tình cảm gì khác. Thậm chí là, nhiều đôi bạn thân tự hứa với nhau, đợi đến năm 30 tuổi mà vẫn ế thì sẽ lấy nhau luôn cho tiện.
Thành không phải dạng phong lưu công tử, đôi khi yêu đương còn hơi vụng nữa nên hay nhờ tôi làm tư vấn. Cậu ta cũng phải thay đến ba lượt người yêu rồi. Không biết vì sao mà lại hay cãi nhau nhiều thế. Tôi cũng sợ là do mình, cho nên đã hạn chế gặp Thành đi một chút.
Dạo gần đây Thành lại tương tư, tôi thấy cái biểu hiện là biết. Cậu ta cũng khoảng một năm rồi chưa yêu đương lại nên tôi cũng rất cổ vũ, tìm đủ mọi cách giúp cậu ta tán gái cho bằng được. Nhưng mà cô gái đó có vẻ không thích tôi lắm. Hôm đưa bạn gái đến chính thức giới thiệu cho tôi, cô ấy nhìn tôi hơi thiếu thiện cảm. Tôi đoán là ghen bóng ghen gió nên cũng không để bụng.
Tuần trước, Thành rủ tôi đi du lịch một chuyến. Tôi vừa nghỉ việc, cũng đang rảnh rỗi nên đồng ý luôn. Nhưng dường như đó là quyết định sai lầm.

Ảnh minh họa
Tối đó ngồi ở quán pub, Thành mới khẽ nói với tôi là trót làm người yêu giận rồi, muốn nhờ tôi gỡ rối. Đã gần một tuần cả hai không nói chuyện với nhau. Cậu ta buồn đến mức uống một đống rượu xong rồi say vật cả ra đó. Tôi đành nhờ nhân viên ở đó đỡ đưa Thành về phòng.
Người say rượu nên nặng như heo, tôi khó khăn lắm mới vác cậu ta lết về được đến phòng nghỉ. Vừa kéo được Thành lên giường đã bị cậu ta ngã vật xuống, đè ngang người, hai chân quặp lấy người tôi rồi cầm tay tôi không bỏ. Tôi quá quen với mấy cảnh này, trước đây chia tay bạn gái cậu ta đều thê thảm như thế. Mỗi lần say rượu đều khóc lóc như trẻ con xong rồi nhất định đòi cầm tay mới được.
Tôi chả biết làm thế nào, phải để yên cho cậu ta ôm như thế, nhưng lần này khác, chuyện gì đến cũng phải đến. Chúng tôi quấn lấy nhau, bộc lộ hết tình cảm của mình, trong khoảng khắc đấy 2 đứa không còn nghĩ được gì khác ngoài những cảm xúc lạ đang xâm lấn.
Sau đó, 2 đứa lăn ra ngủ, trong cơn mê man, tôi vẫn nghĩ được Thành là bạn thân, sau đêm nay 2 đứa sẽ khó nhìn mặt nhau. Còn cả người yêu của Thành nữa, nếu cô ấy biết thì sao... Tôi thiếp đi được 1 lúc, tỉnh dậy đã là 1h sáng, nhìn ra bên ngoài trời vẫn tối, đưa mắt nhìn xuống, tôi chết lặng khi thấy người yêu Thành đang ngồi lừng lững ở góc giường.
Không nói không rằng cô người yêu của Thành xông vào túm lấy tôi kéo ra khỏi giường, tát tôi, nắm tóc rồi giật. Cô ta cứ vừa đánh vừa nói tôi là đồ cướp chồng, dâm phụ, chửi tôi lăng loàn này nọ. Tôi cáu tiết xô cô ta ra. Đánh không lại thì cô ta ngồi bệt xuống ăn vạ, nói Thành yêu tôi mà không dám nói, suốt ngày ở bên tôi, cô ta chẳng qua làm thế thân... Biết mình đã sai, tôi chạy vội về phòng, để cô ta ở lại với Thành.
Sáng hôm sau tôi định gặp để nói rõ chuyện hôm qua chỉ là tai nạn, chúng tôi không có tình cảm gì với nhau nhưng lên mạng đã thấy cô người yêu kia đăng bài bóc phốt tôi lên mạng. Cả đống người vào comment chửi rủa tôi, y hệt như những gì cô ta nói.
Họ còn tìm được trang cá nhân của tôi, không ngừng nhắn tin chửi, tìm được cả số điện thoại rồi ngày ngày réo gọi. Tôi thật sự điên hết cả đầu. Bây giờ tôi phải làm sao đây?
Chị em đừng bao giờ quên tận dụng lon bia của chồng để làm những điều hay ho này, các anh biết cũng phải gật đầu khen vợ Theo Phương Trang (ghi)
Eva/Phụ Nữ Việt Nam
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 35 phút trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sựGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.