Ứa nước mắt khi biết việc làm thêm của chồng

| Tâm sự

Đi chợ sớm để mua đồ, tôi sững người khi gặp chồng đang làm thêm ở đó.

Vợ chồng tôi đang ở trọ vì chưa đủ tiền mua nhà mua đất. Chồng tôi là nhân viên nhà nước, lương tháng tuy ổn định nhưng không cao. Tôi làm công nhân, lương cũng bấp bênh vì ăn theo lượng sản phẩm mỗi tháng. Cuộc sống vợ chồng cứ bình ổn nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện mua nhà, lòng tôi lại nặng trĩu. Chẳng biết đến khi nào, phận ở trọ như chúng tôi mới có căn nhà ổn định để sống đây?

3 tháng trước, chồng hớn hở báo với tôi đã tìm được việc làm thêm. Tiền lương cũng khá ổn nhưng hơi cực và thời gian là từ 2 giờ sáng đến 5 giờ sáng. Tôi hỏi chồng việc gì thì anh kiên quyết không nói, chỉ bảo cố gắng kiếm tiền mua nhà.

Nhờ việc làm thêm của chồng mà cuộc sống của chúng tôi thoải mái hơn. Nhưng thấy chồng làm vất vả mà tôi xót lòng. Mà bảo anh tìm việc khác thì anh nói không có việc gì ổn định, giờ giấc lại phù hợp như việc này nên không chịu nghỉ.

Tuần trước, mẹ gọi điện bảo tôi đi chợ đầu mối mua mấy thứ về nhà làm đám giỗ lớn. Sáng sớm 4 giờ, tôi chạy xe 12km đến chợ đầu mối, cầm theo danh sách đồ cần mua. Khi đang lúi húi chọn đồ, tôi bỗng thấy bóng ai đó giống hệt chồng mình. Tôi vội bỏ mấy thứ đang cầm trên tay, đuổi theo người đó để rồi ứa nước mắt khi biết đó chính là chồng mình.

Anh đang quét dọn rác ở chợ, mặc bộ đồ nhân viên vệ sinh, đeo khẩu trang. Có lẽ vì mải làm nên anh không biết tôi đang đứng nhìn. Quét tước ở chợ xong rồi, anh lại đẩy xe rác ra ngoài đường, tiếp tục quét dọn.

Mỗi sáng, khi chồng đi, tôi vẫn còn đang ngủ. Lúc anh về thì tôi đã đi mua đồ ăn sáng hoặc ngày nghỉ thì chưa ngủ dậy nên không hề hay biết việc anh làm. Giờ biết công việc khổ sở của chồng, tôi chua chát quá.

Từ hôm đó đến nay, lúc nào tôi cũng cảm thấy mình có lỗi vì đã không thể san sẻ gánh nặng cùng chồng. Tôi muốn bảo chồng nghỉ việc, tôi cũng chẳng cần mua nhà nữa, chỉ cần vợ chồng thương yêu, sống cạnh nhau là đủ rồi. Nhưng tôi sợ anh sẽ không đồng ý. Tôi nên nhắm mắt làm ngơ, mỗi tháng cầm tiền lương của chồng hay cố gắng thuyết phục anh nghỉ làm đây?

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.