Vợ chồng tiêu hoang
Sau gần 10 năm sống chung, tôi phát hiện (có lẽ là một phát hiện quá trễ) rằng vợ chồng thường cãi nhau những lúc nhà hết tiền.
Tôi cũng từng nghĩ đơn giản rằng, sao vợ “xấu tính” thế nhỉ, lúc tiền bạc rủng rỉnh thì cứ nở miệng cười, chồng có chút lỗi gì cũng xuề xòa cho qua. Thế nhưng khi nhà hết tiền, vợ “soi” chồng rất kỹ, rồi dễ nổi nóng, hay gây sự. Vợ thực sự “yêu” tiền đến thế sao?
![]() |
Những lần gặp trắc trở trong công việc, tôi đi tiêu sầu bằng rượu bia, về đến nhà, lại muốn quay ngoắt ra đường trở lại vì vợ đón bằng câu “không lo kiếm tiền mà cứ đi nhậu hoài là sao?”. Hình ảnh phóng khoáng, cá tính, sâu sắc về vợ như mất hết. Gặp vợ, hầu như tôi chỉ còn đối diện nỗi lo về tiền.
Tĩnh tâm ngồi lại, tôi nghiệm ra cách chi tiêu kiểu “nghệ sĩ” của hai vợ chồng là không ổn. Vợ tôi vẫn có thể là một người phụ nữ cá tính, luôn nở nụ cười duyên dáng và kiêu kỳ nếu không vướng bận chăm sóc hai đứa con thơ và ti tỉ mối lo liên quan đến tiền. Có những hôm, đang làm việc mà vợ léo nhéo nhắn tin: “Anh ơi, điện lực họ gửi thông báo cắt điện vì quá hạn đóng tiền”, “chiều nay anh cố gắng đưa về một ít tiền để đóng học phí cho con nha”, “người giúp việc xin ứng lương để đi khám bệnh, anh xoay được không”… Những tin nhắn kiểu ấy khiến tôi chẳng thể tập trung làm việc.
Tâm lý coi thường tiền bạc, cách chi tiêu bạt mạng của vợ chồng tôi đã thực sự đẩy gia đình vào thế “giật gấu vá vai”. Tình cảm vợ chồng cũng biến thiên theo số tiền trong túi, càng thiếu tiền càng dễ “cắn” nhau. Thực ra, tôi cũng đã từng đặt mình vào vị trí của vợ, và thấu hiểu được tại sao một người dễ thương lại trở nên dễ cáu bẳn như vậy. Nhưng nói đi cũng cần nói lại, trong gia đình, vợ là người “tay hòm chìa khóa”. Hơn một lần tôi đã nhắc khéo vợ về việc chi tiêu, nhưng đều bị chặn họng: “anh làm chẳng được bao nhiều tiền, gia đình có rất nhiều khoản để chi mà anh còn về hạch sách vợ”.
