Vợ không được quyền… cũ
Lần đầu vợ phát hiện ra tính…“hoài cổ” của chồng là lúc cu Bin hai tuổi. Hôm đó, hai vợ chồng cùng dắt cu Bin đi siêu thị, gặp vợ chồng ông anh họ cũng đi mua sắm.
Có lần chồng rủ vợ cùng đi họp lớp. Gặp lại các bạn gái cũ, câu đầu tiên của chồng là: “Trông bạn y chang ngày xưa, chẳng thay đổi tí nào”. Quả thật, bạn bè của chồng ai cũng thành đạt nên trông các chị vẫn trẻ trung, tươi tắn. Vợ tủi thân nhìn lại mình, quanh năm vẫn kiểu tóc kẹp sau gáy, mấy bộ comple cứ mặc tới mặc lui. Khóe mắt đã có nếp nhăn, làn da cũng không còn tươi tắn như ngày nào. Vợ càng buồn khi về nhà lại nghe chồng tấm tắc: “Hơn 10 năm gặp lại mà chẳng thấy các cô ấy già. Phụ nữ phải vậy mới hay”. Chồng còn kể chuyện một cô trong công ty mới bị chồng bỏ vì lý do gì không biết, nhưng nhìn cô ấy mới lấy chồng có sáu năm mà đã… cũ xì như đồ cổ, chắc là bị chồng chán. Vợ thở dài. Vợ cũng cố gắng để mình vẫn “y chang như ngày xưa” nhưng lực bất tòng tâm. Vợ cũng thích một bộ đồ hàng hiệu, thèm được đi spa dưỡng da, nhưng nghĩ đến tiền học của con sắp tới kỳ, mấy hóa đơn điện nước chưa đóng, má chồng đang cần tiền mua thuốc… lại tiếc nuối nhịn thèm. Trò chuyện với chồng, vợ luôn nhắc mình phải mềm mỏng dịu dàng, nhưng vợ là người bằng xương bằng thịt, đâu phải là thánh mà không nổi nóng khi chồng vứt áo bừa bãi cạnh máy giặt, tha cả đôi giày sũng nước vào nhà khi vợ vừa mới lau sàn, mê mải cụng ly với chiến hữu bỏ con đứng một mình trước cổng trường trong chiều chập choạng…
Thay vì đòi hỏi vợ phải “y chang như ngày xưa”, sao chồng không phụ một tay, giúp vợ gìn giữ những thứ ấy? Vợ đã 42 tuổi, sao có thể y chang như hồi 24. Mong ước của chồng vô tình tạo áp lực rất lớn cho vợ, chồng biết không? Chồng mong ước vợ lúc nào cũng trẻ trung xinh tươi y chang ngày xưa, vợ càng mong hơn thế nữa, nhưng thời gian vẫn đang trôi, vợ cũ đi tí chút cũng là chuyện đương nhiên. Chấp nhận sự thật thôi, chồng nhé!
PNO