Vợ ơi! Chồng muốn “đi hoang”

Thứ hai, 20:00 16/03/2015 | Tâm sự

Kệ hoa, kệ nến, kệ những bộ đồ ngủ gợi cảm tôi mang về tặng nàng, nàng cứ đoan chính đến khó thở khi tôi cần nàng cuồng điên dữ dội…

Tôi đã từng vểnh mặt ngạo nghễ với lũ bạn khi cưới được nàng – một cô gái đoan trang, con nhà nề nếp. Trong thời buổi Internet len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi nhà, người với người ngồi bên nhau chỉ thấy chúi mũi vào smart phone để “lên phây”, “lướt oep”… thì nàng của tôi đến một cái nick chát cũng không có. Nàng không có Yahoo, không biết gmail, không có tài khoản facebook… Trong trắng vô cùng, thánh thiện vô cùng, nàng như một sơn nữ vừa tỉnh giấc giữa cánh rừng nguyên sơ mùi cỏ cây, lấp lánh ánh ban mai tinh khiết.

Những buổi hẹn hò của tôi với nàng luôn diễn ra ở căn phòng khách uy linh như một chốn quan phủ của nhà nàng, hay quán café đèn điện sáng choang. Yêu nhau cả năm trời, vậy mà những lần chạm vào tay tôi, nàng cũng giật nảy mình như điện giật. Ấy vậy nên, tôi chẳng có cơ hội để tơ tưởng đến chuyện “khám phá” nàng.

Rồi cơ hội cũng đến với tôi trong một lần tôi đưa nàng về quê ngoại của cô ấy. Nhà chỉ có bà ngoại mắt mờ tai điếc, gà chưa lên chuồng đã lên buông màn đi ngủ. Đêm đó, bên chiếc võng đầu hè, gió mơn man, bản hòa tấu đồng quê như gợi tình những gã trai đang được ở cạnh người yêu. Tôi gạ gẫm nàng thưởng thức hương vị của “trái cấm”. Nàng run rẩy, tôi ngỡ như đã chạm đúng được điểm nhạy cảm của người đàn bà. Nhưng bỗng nhiên nàng bật khóc. Nàng như đứa trẻ sợ hãi gã khổng lồ hung dữ. Nhất quyết đẩy tôi ra, "Chờ chín đã".

Trấn tĩnh lại, nàng kể nàng có một người dì, đời con gái trót dại đã trao thân cho một người đàn ông trước khi làm lễ cưới. Người đàn ông đó chính là chồng của dì bây giờ. Nhưng chỉ vì một lần trót dại mà cả cuộc đời làm vợ của dì sống trong cay đắng, tủi nhục, bởi người chồng luôn cho rằng cô dễ dãi được với tôi thì cũng dễ dãi được với trăm thằng đàn ông khác.

Chứng kiến nước mắt của người dì bất hạnh từ khi còn nhỏ, nàng khắc cốt ghi tâm “lời nguyền” thế hệ về “cái ngàn vàng” của đời con gái.

Ừ, thì cũng chẳng sao, sau lần đó, tôi cũng không bao giờ biến thành ông ngáo ộp dọa người yêu, mà chỉ nhanh nhanh chóng chóng xúc tiến việc hôn lễ.

Đám cưới mong đợi rồi cũng đến. Nàng thực sự là một cô dâu trong trắng trong đêm tân hôn. Tôi hãnh diện và cảm ơn nàng lắm. Điều đó, khiến tôi cho phép mình không cảm thấy phiền hà với những “bài giảng trực quan” với nàng vợ như một cô học trò ngốc ngếch trên giường.

Thời gian đầu của đời sống vợ chồng, tôi như một người thầy nhiệt tình, người dẫn đường tận tụy. Với lại, dẫu sao đàn ông cũng cần đóng vai trò chủ động, khơi gợi. Nhưng nàng quá “chậm hiểu” hay cố tình không chịu hiểu? Không còn lý do để giữ gìn, ý tứ, không còn khoảng cách để phải e ngại, vậy mà nàng cứ như khúc gỗ trên giường. Nàng mặc sức cho tôi mệt phờ “chơi hết bản nhạc” từ khúc dạo đầu, cao trào cho đến kết thúc. Kệ hoa, kệ nến, kệ những bộ đồ ngủ gợi cảm tôi mang về tặng nàng, nàng cứ đoan chính đến khó thở khi tôi cần nàng cuồng điên dữ dội.

Những ả đàn bà thích cuộn tròn trễ nải trong chăn nghe tiếng nước xối trong phòng tắm. Những gã đàn ông thích những buổi sớm vô tình chạm chân vào chiếc quần satin nhỏ xíu rơi dưới thành giường. Đến một sự vô tình thú vị đó mà chẳng khi nào tôi có được. Bởi nàng cứ tỉnh táo, chỉn chu cho đến phút cuối cùng.

Thành thật mà nói, nhiều khi, tôi mất cả hứng khi nhìn nàng trong ánh đèn mở ảo, chậm chạp gấp gọn chiếc quần nhỏ xíu, đặt dưới tấm khăn bông  để sẵn ở cuối giường. Nhìn tấm drap giường phẳng phiu quá mức cần thiết sau đêm hoan lạc, tôi thấy căn phòng hạnh phúc của mình như một nhà nghỉ xa lạ.  Quỷ thần ơi, liệu có phải kiếp trước nàng là ma- xơ, còn tôi là một kẻ tội đồ lỡ được quỷ sứ cho chuyển kiếp trước thời hạn?

Nhìn tôi phờ phạc sau khi kết hôn, lũ bạn ngỡ vợ tôi như con “sư tử cái” vắt kiệt sức trai tráng của chồng. Chúng mặc sức trêu đùa. Chẳng thể nào thanh minh, lòng tôi như sát muối. Vợ ơi, chẳng lẽ chồng “đi hoang”? Đi hoang để được làm “mãnh chúa” chế ngự những ả sư tử đầy  đam mê, cuồng nhiệt? Chồng chán lắm rồi vai diễn của một gã độc hành mệt  mỏi.

Theo PLVN

 
Ý kiến của bạn
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 8 phút trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 4 giờ trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 16 giờ trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.