Vợ tôi lương cao gấp 5 lần chồng nhưng luôn bắt 'cưa đôi' sinh hoạt phí
Vợ tôi có thu nhập 50 triệu đồng/tháng trong khi tôi chỉ tầm 10 triệu; cô ấy quy định "cưa đôi" phí sinh hoạt, mỗi người đóng 8 triệu đồng/tháng vào quỹ chung.
Ngay từ khi quen vợ, tôi đã biết thu nhập của mình có phần lép vế. Khi đó cô ấy đã làm phó phòng kinh doanh của một công ty lớn, thu nhập 50-60 triệu đồng/tháng. Trong khi đó, tôi là viên chức nhà nước, dù có làm thêm thì mỗi tháng cũng chỉ kiếm được hơn chục triệu đồng.
Biết tôi ngần ngại về sự chênh lệch này, cô ấy nói thẳng: "Em không quan tâm thu nhập của anh bao nhiêu, quan trọng là mình sống với nhau thế nào thôi" . Nghe những lời nói chân thành đó, tôi thực sự xúc động. Chúng tôi nhanh chóng quyết định gắn kết với nhau bằng đám cưới chỉ sau nửa năm quen biết.
Vợ có thu nhập cao nhưng luôn tính toán rạch ròi với tôi. (Ảnh minh họa: AI)
Tuy nhiên, khi đã là vợ chồng, sự chênh lệch lớn về thu nhập khiến tôi nhiều lúc hơi khó xử. Không như những gia đình khác, tiền sẽ thu về một mối để chi tiêu chung, vợ tôi yêu cầu lập quỹ, hàng tháng mỗi người sẽ đóng một số tiền bằng nhau vào quỹ này, dùng để thanh toán các khoản chi trong gia đình. Cô ấy bảo, với một cặp vợ chồng son không phải ở nhà thuê, chỉ ăn cơm ở nhà buổi tối thì mỗi tháng chỉ cần mỗi người đóng 8 triệu đồng là đủ chi tiêu mọi thứ.
Khổ nỗi, 8 triệu đồng với vợ chỉ là một phần nhỏ của thu nhập nhưng lại là phần lớn số tiền tôi kiếm được mỗi tháng. Vì thế, nếu có khoản chi phát sinh, tôi sẽ cực kỳ khó xoay xở. Nhiều lúc, để đóng đủ phần mình, tôi phải vay tạm đồng nghiệp rồi tháng sau trả bù. Những lúc vậy, anh em cùng cơ quan lại nửa đù nửa thật trêu tôi rằng: "Mang tiếng lấy vợ giỏi kiếm tiền mà vay mượn như cơm bữa".
Chuyện đối nội đối ngoại cũng là vấn đề. Mỗi lần về ngoại, vợ tôi biếu ông bà tới 5-7 triệu đồng, tất nhiên là từ lương của cô ấy. Còn tôi thì vốn chẳng có nhiều nên cố lắm cũng chỉ biếu được ông bà nội 1 triệu đồng gọi là tiền quà bánh. Nhiều lúc tôi tự hỏi phải chăng vợ sống trong môi trường cạnh tranh quá cao nên sống rạch ròi, tính toán với cả chồng mình. Nghĩ vậy nhưng tôi im lặng không nói bởi không muốn gây căng thẳng trong gia đình.
Cưới nhau gần 2 năm cũng không thấy vợ nhắc tới chuyện có em bé. Tôi sốt ruột bàn với cô ấy nên chuẩn bị "đúc" em bé vì cả hai cũng không còn trẻ. Nghe vậy, vợ mới nói thật rằng công ty cô ấy tuy lương cao nhưng mức độ cạnh tranh rất khắc nghiệt, nếu bầu bí rồi nghỉ sinh thì có thể cô ấy sẽ mất đi cái ghế phó phòng. Mặt khác, phần lớn thu nhập của vợ là từ lương kinh doanh, nếu năng suất lao động giảm do con mang thai và sinh con, nuôi con nhỏ, mức lương sẽ giảm mạnh, rất khó đáp ứng nhu cầu chi tiêu.
Vợ nói, không phải cô ấy trốn tránh việc làm mẹ, nhưng nếu thu nhập chỉ khoảng 10 triệu đồng trong khi tôi cũng không hơn gì thì hai đứa làm sao mà nuôi con. Việc sinh đẻ sẽ khiến cô ấy phải hy sinh công việc trong 2-3 năm, trong thời gian đó liệu tôi có cách gì để bù đắp cho khoản thu nhập này không...
Những lời vợ nói khiến tôi phải suy nghĩ. Với tôi, bỏ cơ quan đang làm để tìm công việc có thu nhập cao hơn gần như là không thể, bởi trong thời buổi khó khăn này, kiếm được việc làm ổn định như tôi không phải là điều đơn giản, dễ dàng. Vợ đã làm bên ngoài thì thì chồng cũng cần một vị trí chắc chân để phòng trừ những lúc khó khăn.
Mặc dù vợ tôi có lý, nhưng nếu nói như cô ấy thì cả chục năm sau cũng không thể sinh con được khi tính chất công việc của cô ấy vẫn vậy. Nếu chỉ tính toán tiền bạc thì chuyện có con trở thành quá xa vời. Trong khi đó, tôi biết rõ vợ có sổ tiết kiệm riêng với giá trị không nhỏ sau bao năm đi làm. Khi sinh con, thu nhập ít đi, cô ấy hoàn toàn có thể sử dụng khoản này để chi tiêu.
Tuy nhiên, tôi không nói ra điều này vì biết chắc rằng với quan điểm tiền ai nấy chi, mọi khoản chung phải cưa đôi rạch ròi từng đồng của vợ, khó có chuyện cô ấy phá sổ tiết kiệm, vì tôi không thể đưa ra số tiền "đối ứng" tương tự.
Nhiều lúc tôi muốn đưa ra lời khuyên cho cô ấy về việc chi tiêu trong nhà, không nên phân biệt "tiền anh, tiền tôi" quá mức nhưng rất ngại mở lời vì cảm thấy mình quá yếu thế về tài chính. Nói ra, cô ấy có thể nghĩ tôi là kẻ lợi dụng tiền bạc, muốn ngồi mát ăn bát vàng hưởng thành quả "cày cuốc" của vợ. Trong hôn nhân, nếu vợ coi thường chồng vì rất khó chung sống, vì vậy tôi không muốn đẩy mình đến tình cảnh đó.
Nhưng nếu im lặng thì mọi chuyện sẽ cứ giẫm chân tại chỗ không có hướng giải quyết. Rất mong độc giả cho tôi lời khuyên để vợ tôi có thể thay đổi quan điểm.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.