Yêu người hơn 28 tuổi, lo sợ người đời gọi mình là "sugar baby"

| Tâm sự

Em 24 tuổi, đã qua 2 mối tình trước khi gặp anh ấy. Từ nhỏ gu của em đã là đàn ông lớn tuổi, em không thích bạn bè đồng trang lứa, họ thiếu hấp dẫn và trẻ con như mấy chú trống choai.

Yêu người hơn 28 tuổi, lo sợ người đời gọi mình là sugar baby - Ảnh 1.

Ảnh minh họa: Getty Images.

Em luôn thích những người đàn ông trầm tính, nhiều tuổi và đã có sự nghiệp vững vàng. Hai mối tình trước của em đều hơn em nhiều tuổi, một anh hơn 8 tuổi, một anh hơn cả một con giáp.

Họ đều là những người bạn trai tuyệt vời song vì nhiều lý do, em đã nói lời chia tay. Thực ra lý do chủ yếu khi đó thì là em thấy mình còn ít tuổi trong khi các bạn trai đều đã đến tuổi lập gia đình và giục cưới.

Giờ em đã bước sang tuổi 24, cảm thấy đã đến lúc tìm một mối quan hệ nghiêm túc để kết hôn được rồi. Người em yêu bây giờ, hơn em 28 tuổi. Vâng ạ, anh ấy đã ngoài 50, là một người đàn ông thành đạt, giỏi giang, các con anh đều đã trưởng thành, vợ anh mất từ 3 năm trước do bạo bệnh.

Ban đầu vì công việc mà số phận run rủi em gặp anh. Rồi vì rất ngưỡng mộ mà em muốn ở gần anh nhiều hơn, chăm chút cho anh từ đồ ăn thức uống đến tài liệu công việc.

Lúc đầu anh không đón nhận em, cố tình giữ khoảng cách và có đợt anh đã tách em ra khỏi anh, yêu cầu đổi người cùng làm việc, không cho em cơ hội tới gần anh nữa.

Nhưng bằng sự chân thành của mình, em đã lay động được trái tim anh. Cuối cùng em thổ lộ tình yêu trước, và được anh chấp nhận.

Anh đưa em về nhà gặp các con, họ hoài nghi em, cho rằng một cô gái trẻ như em tiếp cận bố của họ là rất có vấn đề.

Thực sự thì em không biết khối tài sản của anh là bao nhiêu, cũng chưa bao giờ bận tâm điều đó. Em chỉ thấy ngưỡng mộ anh như ngưỡng một người thầy giỏi giang, em học được nhiều điều từ anh trong công việc, em thấy thương anh sau mỗi buổi làm muộn mà không có người chăm lo cơm nước, thường ra ngoài ăn một mình rồi về ngủ, các con không ở cùng với anh.

Em đưa anh về nhà giới thiệu với bố mẹ, anh còn hơn bố em 1 tuổi. Bố mẹ có hỏi riêng em là suy nghĩ kỹ về mối quan hệ này chưa, 28 năm là một khoảng cách quá lớn. Dù em quyết thế nào, bố mẹ cũng sẽ ủng hộ, nhưng không thể không lo lắng cho em.

Em vì tình yêu với anh có thể gạt qua được hết những khó khăn sau này như chồng em quá lớn tuổi, con em có thể thiệt thòi khi nó 10 tuổi mà bố đã ngoài 60. Em cũng không ngại chăm sóc anh sau này vì chăm sóc anh, với em là hạnh phúc.

Nhưng điều em e ngại lớn nhất bây giờ là ánh mắt của mọi người khi nhìn vào tụi em. Nhìn hai đứa tình cảm, họ nói em là "sugar baby", chấp nhận cặp với một "ông già" để được bao nuôi vật chất. Em cảm thấy họ nói như vậy là coi thường anh, và xúc phạm em. Tuổi tác chỉ là một con số, tâm hồn anh vẫn rất trẻ. Còn em không hề vụ lợi khi đến với anh. Nhưng nếu tiếp tục bị đàm tiếu, em sợ anh sẽ nản và không còn muốn ở bên em nữa. Tại sao người đời lại cay nghiệt như vậy, họ không tin vào sự kỳ diệu của tình yêu thì cũng đâu có nghĩa sự kỳ diệu đó không tồn tại. Em tin trên đời này vẫn còn nhiều mối tình "đũa lệch" là yêu thật sự giống như em.

Theo Dân Trí

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.