10 năm làm dâu cơ cực, ngày quyết ly hôn, mẹ chồng cho cả căn nhà khiến tôi chết lặng
Bao năm qua tôi cắm mặt vào làm, dư được đồng nào chỉ đủ dồn vào trả nợ cho chồng. Tôi cay cực và tủi hờn vì nhà chồng không ai thương mình. Cho tới ngày tôi quyết định ly hôn...
Để đi tới quyết định ly hôn, tôi đã phải đấu tranh rất nhiều. Tình yêu giữa hai vợ chồng sâu đậm, hai đứa con thơ dại... tất cả đều khiến tôi không dễ gì mà buông tay được. Nhưng tình cảnh đến thời điểm này, tôi đã quá mệt mỏi.
10 năm trước, tôi chính thức lên xe hoa về nhà chồng trong niềm hạnh phúc và sự hi vọng về một tương lai. Chúng tôi đã có thời gian yêu nhau tới 5 năm. Tôi cũng được bố mẹ chồng quý mến nên mọi thứ rất thuận buồm xuôi gió. Tôi không hề nghĩ rằng, vấn đề khiến hôn nhân của mình tệ hại như hôm nay lại đến từ việc chồng tôi quá hiếu thắng.
Ngay sau khi chúng tôi cưới, toàn bộ tiền cưới, của hồi môn và vốn liếng của chúng tôi đều dồn vào việc để cho chồng làm ăn. Trước đây, anh làm nhân viên cho một công ty tư nhân, thu nhập cũng khá. Nhưng chồng tôi không thích cảnh làm thuê, muốn làm ông chủ.
Sau khi cưới, có ít tiền, anh muốn tự ra làm ngoài. Anh nghỉ việc mà không hề bàn bạc với ai cả. Khi tôi biết thì sự đã rồi, anh nói muốn dồn hết tiền để quyết làm ăn một lần.
Là một người vợ, mặc dù có chút lo lắng nhưng tôi nghĩ phải động viên chồng cố gắng. Phụ nữ phải là hậu phương cho chồng tiến xa hơn trong sự nghiệp. Tôi không than phiền, chấp nhận cảnh đi làm thêm để lấy tiền lo các khoản chi phi cho gia đình vì những tháng đầu chồng mở công ty hầu như không có thu nhập.
Vậy là vừa chân ướt chân ráo về làm dâu, tôi đã phải cùng chồng gánh một khoản nợ lớn từ việc làm ăn của chồng, vốn liếng không còn một đồng. Đã thế, tôi lại phải một mình cáng đáng kinh tế, mọi việc đối nội, đối ngoại, tiền bạc tôi đều phải tự lo hết. Muốn có tiền, cùng một lúc tôi phải làm vài ba việc ... Từ một cô gái xinh xắn, đáng yêu, vóc dáng cân đối, chỉ sau 1 năm lấy chồng, tôi phờ phạc người đi vì lao lực
3 năm sau mới vãn nợ, tôi bắt đầu sinh con. Nhưng ngang trái ở chỗ, tôi sinh đôi và đúng cái giai đoạn đó, chồng lại làm ăn phá sản. Từ ngày cưới đến giờ, tôi chưa nhận được một đồng nào từ chồng.
Công việc của anh khi có tí lời lãi thì chỉ đủ trả vào tiền gốc ban đầu vay mượn để mở công ty. Giờ lại thất bát, nợ lại ngập đầu. Dù thương các con nhưng tôi phải đi làm từ sớm để lấy tiền trang trải. Hai con đành gửi cho bà ngoại chăm.
Cứ như vậy, đằng đẵng bao nhiêu năm trời. Đã không biết bao lần tôi khóc, thậm chí đến mức quỳ gối cầu xin, mong chồng tôi nghĩ lại, đừng làm ăn, đừng ham hố lập nghiệp, thành sếp, giàu có nữa, tôi chỉ cần anh chấp nhận đi làm cho các công ty, nhận đồng lương ổn định rồi hai vợ chồng cùng làm trả nợ, nuôi con.
Nhưng chồng tôi không nghe. Càng thua anh càng cay cú. Thấy vợ không ủng hộ, anh lẳng lặng đi vay lãi để làm... Nợ cứ mỗi lúc một ngập ngụa.
Sau 10 năm, tôi kiệt quệ và mệt mỏi. Điều khiến tôi tủi thân hơn cả là gia đình chồng có tiền, có đất nhưng không hề đứng ra hỗ trợ. Mảnh đất to đẹp ngay cạnh nhà, ông bà vẫn giữ mà không hề bán đi giúp chúng tôi trả nợ, lấy tiền nuôi con.
Nhìn lại hành trình ngần ấy năm từ khi lấy chồng, tôi làm việc quần quật như một con trâu chỉ đủ tiền trả nợ cho chồng. Còn nhà chồng thì tỉnh bơ, không một ai đoái hoài hay giúp đỡ. Ngoài hai đứa con, tôi được gì từ cuộc hôn nhân này?
Sau nhiều đêm suy nghĩ, cuối cùng tôi quyết định ly hôn để giải thoát cho mình. Chồng tôi khóc và nói tôi bỏ rơi anh giữa cái lúc anh khốn cùng nhất. Nhưng tôi không thể sống tiếp tục như này nữa, người ta muốn chửi rủa tôi thế nào cũng được, tôi còn phải lo cho cuộc sống của các con tôi chứ. Cứ sống bên chồng thế này, tôi không thấy tương lai.
Ngày tôi đưa tờ đơn ly hôn, nói ra quyết định với bố mẹ chồng, chuẩn bị xách vali đưa các con đi thì mẹ chồng tôi gọi lại. Bà khóc rồi lấy ra số giấy tờ được cất cẩn thận trong túi.
Mẹ chồng tôi nói đã sang tên cho tôi miếng đất đó để tôi giữ cho con từ lâu rồi nhưng bà không muốn nói ra. Bà cũng không muốn cho chồng tôi đứng tên vì sợ rằng nếu có anh cũng lại bán sạch để làm ăn, vì bà hiểu tính con mình.
Mẹ chồng tôi bật khóc, bà bảo thương tôi, thân gái dặm trường không được nhờ chồng điều gì. Sau 10 năm lấy nhau, tôi ra đi với cái vali quần áo và hai tay hai đứa con. Mẹ chồng muốn cho tôi đất như vậy để làm vốn liếng mà nuôi con.
Tôi ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Vì thương tôi nên bà không công khai cho cả hai vợ chồng. Có lẽ bà đã hình dung được đến ngày này nên muốn giữ chút tài sản đó cho tôi để tôi làm vốn nuôi con.
Tôi chỉ biết nói lời cảm ơn mẹ. Tôi tiếc nuối giá mà chồng là người hiểu chuyện thì có lẽ đã không đến nỗi này. Tôi chỉ biết tự hứa với lòng mình sẽ nuôi dạy các con thật tốt và thường xuyên đưa con về thăm ông bà nội.
Theo Khampha
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sựGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.