Hà Nội
23°C / 22-25°C

10 năm làm dâu cơ cực, ngày quyết ly hôn, mẹ chồng cho cả căn nhà khiến tôi chết lặng

Thứ năm, 11:40 09/08/2018 | Tâm sự

Bao năm qua tôi cắm mặt vào làm, dư được đồng nào chỉ đủ dồn vào trả nợ cho chồng. Tôi cay cực và tủi hờn vì nhà chồng không ai thương mình. Cho tới ngày tôi quyết định ly hôn...

Để đi tới quyết định ly hôn, tôi đã phải đấu tranh rất nhiều. Tình yêu giữa hai vợ chồng sâu đậm, hai đứa con thơ dại... tất cả đều khiến tôi không dễ gì mà buông tay được. Nhưng tình cảnh đến thời điểm này, tôi đã quá mệt mỏi.

10 năm trước, tôi chính thức lên xe hoa về nhà chồng trong niềm hạnh phúc và sự hi vọng về một tương lai. Chúng tôi đã có thời gian yêu nhau tới 5 năm. Tôi cũng được bố mẹ chồng quý mến nên mọi thứ rất thuận buồm xuôi gió. Tôi không hề nghĩ rằng, vấn đề khiến hôn nhân của mình tệ hại như hôm nay lại đến từ việc chồng tôi quá hiếu thắng.

Ngay sau khi chúng tôi cưới, toàn bộ tiền cưới, của hồi môn và vốn liếng của chúng tôi đều dồn vào việc để cho chồng làm ăn. Trước đây, anh làm nhân viên cho một công ty tư nhân, thu nhập cũng khá. Nhưng chồng tôi không thích cảnh làm thuê, muốn làm ông chủ.

Sau khi cưới, có ít tiền, anh muốn tự ra làm ngoài. Anh nghỉ việc mà không hề bàn bạc với ai cả. Khi tôi biết thì sự đã rồi, anh nói muốn dồn hết tiền để quyết làm ăn một lần.

Là một người vợ, mặc dù có chút lo lắng nhưng tôi nghĩ phải động viên chồng cố gắng. Phụ nữ phải là hậu phương cho chồng tiến xa hơn trong sự nghiệp. Tôi không than phiền, chấp nhận cảnh đi làm thêm để lấy tiền lo các khoản chi phi cho gia đình vì những tháng đầu chồng mở công ty hầu như không có thu nhập.

Vậy là vừa chân ướt chân ráo về làm dâu, tôi đã phải cùng chồng gánh một khoản nợ lớn từ việc làm ăn của chồng, vốn liếng không còn một đồng. Đã thế, tôi lại phải một mình cáng đáng kinh tế, mọi việc đối nội, đối ngoại, tiền bạc tôi đều phải tự lo hết. Muốn có tiền, cùng một lúc tôi phải làm vài ba việc ... Từ một cô gái xinh xắn, đáng yêu, vóc dáng cân đối, chỉ sau 1 năm lấy chồng, tôi phờ phạc người đi vì lao lực

3 năm sau mới vãn nợ, tôi bắt đầu sinh con. Nhưng ngang trái ở chỗ, tôi sinh đôi và đúng cái giai đoạn đó, chồng lại làm ăn phá sản. Từ ngày cưới đến giờ, tôi chưa nhận được một đồng nào từ chồng.

Công việc của anh khi có tí lời lãi thì chỉ đủ trả vào tiền gốc ban đầu vay mượn để mở công ty. Giờ lại thất bát, nợ lại ngập đầu. Dù thương các con nhưng tôi phải đi làm từ sớm để lấy tiền trang trải. Hai con đành gửi cho bà ngoại chăm.

Cứ như vậy, đằng đẵng bao nhiêu năm trời. Đã không biết bao lần tôi khóc, thậm chí đến mức quỳ gối cầu xin, mong chồng tôi nghĩ lại, đừng làm ăn, đừng ham hố lập nghiệp, thành sếp, giàu có nữa, tôi chỉ cần anh chấp nhận đi làm cho các công ty, nhận đồng lương ổn định rồi hai vợ chồng cùng làm trả nợ, nuôi con.

Nhưng chồng tôi không nghe. Càng thua anh càng cay cú. Thấy vợ không ủng hộ, anh lẳng lặng đi vay lãi để làm... Nợ cứ mỗi lúc một ngập ngụa.

Sau 10 năm, tôi kiệt quệ và mệt mỏi. Điều khiến tôi tủi thân hơn cả là gia đình chồng có tiền, có đất nhưng không hề đứng ra hỗ trợ. Mảnh đất to đẹp ngay cạnh nhà, ông bà vẫn giữ mà không hề bán đi giúp chúng tôi trả nợ, lấy tiền nuôi con.

Nhìn lại hành trình ngần ấy năm từ khi lấy chồng, tôi làm việc quần quật như một con trâu chỉ đủ tiền trả nợ cho chồng. Còn nhà chồng thì tỉnh bơ, không một ai đoái hoài hay giúp đỡ. Ngoài hai đứa con, tôi được gì từ cuộc hôn nhân này?

Sau nhiều đêm suy nghĩ, cuối cùng tôi quyết định ly hôn để giải thoát cho mình. Chồng tôi khóc và nói tôi bỏ rơi anh giữa cái lúc anh khốn cùng nhất. Nhưng tôi không thể sống tiếp tục như này nữa, người ta muốn chửi rủa tôi thế nào cũng được, tôi còn phải lo cho cuộc sống của các con tôi chứ. Cứ sống bên chồng thế này, tôi không thấy tương lai.

Ngày tôi đưa tờ đơn ly hôn, nói ra quyết định với bố mẹ chồng, chuẩn bị xách vali đưa các con đi thì mẹ chồng tôi gọi lại. Bà khóc rồi lấy ra số giấy tờ được cất cẩn thận trong túi.

Mẹ chồng tôi nói đã sang tên cho tôi miếng đất đó để tôi giữ cho con từ lâu rồi nhưng bà không muốn nói ra. Bà cũng không muốn cho chồng tôi đứng tên vì sợ rằng nếu có anh cũng lại bán sạch để làm ăn, vì bà hiểu tính con mình.

Mẹ chồng tôi bật khóc, bà bảo thương tôi, thân gái dặm trường không được nhờ chồng điều gì. Sau 10 năm lấy nhau, tôi ra đi với cái vali quần áo và hai tay hai đứa con. Mẹ chồng muốn cho tôi đất như vậy để làm vốn liếng mà nuôi con.

Tôi ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Vì thương tôi nên bà không công khai cho cả hai vợ chồng. Có lẽ bà đã hình dung được đến ngày này nên muốn giữ chút tài sản đó cho tôi để tôi làm vốn nuôi con.

Tôi chỉ biết nói lời cảm ơn mẹ. Tôi tiếc nuối giá mà chồng là người hiểu chuyện thì có lẽ đã không đến nỗi này. Tôi chỉ biết tự hứa với lòng mình sẽ nuôi dạy các con thật tốt và thường xuyên đưa con về thăm ông bà nội.

Theo Khampha

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu

Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu

Tâm sự - 2 giờ trước

Tôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?

Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung

Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung

Tâm sự - 3 giờ trước

GĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.

Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời

Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời

Tâm sự - 7 giờ trước

Tôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.

Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"

Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"

Tâm sự - 10 giờ trước

Tôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.

Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'

Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'

Tâm sự - 11 giờ trước

Tôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.

Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu

Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.

Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi

Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi

Tâm sự - 1 ngày trước

Tôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.

Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể

Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể

Tâm sự - 1 ngày trước

Bố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.

Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này

Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa: khi tụ họp cùng những người bạn lâu ngày không gặp, đang trò chuyện rôm rả, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại lặng lẽ rẽ sang chủ đề “già đi”.

Top