16 năm mơ đón Tết trọn vẹn ở nhà chồng
Suốt nhiều năm, tôi chỉ mơ mình có một cái Tết đúng nghĩa ở nhà chồng. Được cùng các em chồng đi chợ mua thức ăn, vào bếp làm cỗ, cùng chồng trang hoàng nhà cửa.
Tết Nguyên đán là thời điểm những người phụ nữ đi lấy chồng xa thường mơ ước được về nhà ngoại ăn một cái Tết trọn vẹn bên cha mẹ, người thân để bù đắp những tháng ngày xa cách, nhớ mong. Nhưng với tôi thì ngược lại. Mười sáu năm đi lấy chồng là mười sáu năm tôi mơ cùng chồng con vui hưởng một cái Tết trọn vẹn ở nhà nội.
Quanh năm suốt tháng tôi sống ở nhà ngoại. Mẹ tôi là phụ nữ đơn thân nuôi con một mình từ lúc trẻ, tôi lại là con duy nhất của mẹ nên dù đi lấy chồng rồi tôi vẫn ở với mẹ để mẹ vui. Chồng tôi cũng chuyển công tác về với tôi, thỉnh thoảng mới về thăm quê.
Và thật không may, tôi lại là đứa con dâu ốm yếu khác thường. Ngay từ cái Tết đầu tiên tôi đã nằm bẹp một chỗ vì động thai, sau đó là những ngày tháng đau đớn triền miên không dứt do gặp phải bệnh nan y, cuối cùng biến thành người khuyết tật: không nghe thấy, không nhìn rõ.
Thương mẹ tôi, thương tôi, bố mẹ chồng không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì, mặc dù tôi là chị dâu cả, chồng tôi là con trưởng trong gia đình năm anh em.

Ảnh minh họa. Nguồn: Pexels
Những năm trước, khi mắt chưa hỏng hoàn toàn, mỗi lần về, tôi còn có thể tỉ mẩn ngồi cọ rửa, lau chùi, quét dọn nhà cửa, bây giờ thì đành chịu. Tôi không dám mó tay vào bất cứ việc gì, ngồi đâu là ở yên đó, chỉ cố gắng sao cho đi không bị ngã để cả nhà đỡ lo lắng.
Thế nên, dù quanh năm suốt tháng sống với mẹ đẻ, mỗi lần về quê chồng tôi không ở quá vài ngày, kể cả Tết. Tôi ngại bố mẹ chồng phải phục vụ thêm. Mình chồng tôi là quá đủ rồi.
Hàng năm mỗi lần Tết đến xuân về, lòng tôi lại buồn se sắt, ý nghĩ về sự thừa thãi, vô dụng của mình càng nhiều hơn bao giờ hết. Suốt nhiều năm, tôi chỉ mơ mình có một cái Tết đúng nghĩa ở nhà chồng.
Được cùng các em chồng đi chợ mua thức ăn, vào bếp làm cỗ, cùng chồng trang hoàng nhà cửa, sắm sanh hoa lá, bày biện bàn thờ, rồi cùng mẹ chồng gói thứ bánh truyền thống của quê hương. Suốt nhiều năm, tôi chỉ ước mình có thể làm tròn bổn phận của cô con dâu hiếu thảo, người chị cả đảm đang.
Chỉ vài cái Tết trở lại đây, khi biết chấp nhận hoàn cảnh, vui sống với hiện tại thì tôi mới thôi nghĩ đến những khao khát ấy và mới thôi làm đau bản thân thêm nữa. Thay vào đó tôi cảm nhận, hưởng thụ niềm vui được cả nhà săn sóc.
Năm nào cũng vậy, cứ gần Tết là các em chồng tới tấp gửi thực phẩm cho nhà tôi. Nào thịt lợn, thịt bò, nào giò chả, tôm cá,… Còn bố mẹ chồng thì cho gà nhà nuôi, bánh chưng tự gói, nải chuối trong vườn… Có năm tôi uống thuốc Đông y, phải kiêng thịt gà, ông bà lại mua riêng cho một con ngan.
Ngoài ra món quà không bao giờ thiếu là túi bánh tẻ đặc sản quê chồng, vừa để ăn, vừa để mời hàng xóm. Tết, nhà tôi hầu như không phải mua gì, tủ lạnh lúc nào cũng chất đầy các thứ, hứa hẹn một năm mới thịnh vượng, đủ đầy, no ấm.
Mồng 1 tôi về thì được bố mẹ cưng chiều như thượng khách. Gắp cho hết món này đến món khác, bóc bóc, gỡ gỡ thức ăn từ đầu bữa đến cuối bữa. Các em chồng thấy thiếu thứ gì là đáp ứng ngay. Khi đến nhà họ hàng, cô dì chú bác, nhiều người bao năm về làm dâu tôi vẫn không nhớ mặt nhớ tên mà ai cũng thương, hễ nhìn thấy là dúi cho ít tiền mừng tuổi như trẻ nhỏ.
Hòa vào dòng người đi chúc Tết trên các nẻo đường làng ngõ xóm, chồng đưa tôi đi hết nhà này đến nhà khác. Ở đâu cũng rực rỡ đèn hoa, tưng bừng đào quất và ở đâu tôi cũng được tiếp đón chu đáo ân tình.
Không gian, cảnh sắc, con người nơi đây đã cho tôi hương vị Tết không nơi nào có được. Gió xuân ấm áp, lòng tôi phấp phới niềm vui xen lẫn niềm biết ơn xúc động dâng trào.
Ảnh minh họa. Nguồn: Pexels
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 19 giờ trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người dành cả cuộc đời hy sinh cho con cái, đến tuổi già lại nhận về sự cô đơn và hụt hẫng. Tôi là một trong số đó.
7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai
Tâm sự - 1 ngày trướcTích lũy được 2 tỷ đồng sau 7 năm bán sức lao động ở Hàn Quốc, tôi bàng hoàng rồi suy sụp khi phát hiện mẹ đã đem hết cho vợ chồng anh trai mua nhà.
Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.
Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.