1h sáng, tôi hoảng loạn khi thấy hành động của con gái qua khe cửa phòng tắm, đến giờ mới biết lý do con luôn mặc áo dài kín tay
Đêm đó, con tôi lại bị bố mắng chửi vì tội làm bài điểm kém, học hành không giỏi bằng con người ta.
Chồng tôi là thạc sĩ và hiện đang công tác tại một trường giáo dục thường xuyên, cũng có chức có quyền trong trường. Anh nói rằng mình giỏi giang, thành đạt thì con cái cũng phải học giỏi để anh nở mày nở mặt với người ta. Đó là lý do anh ép buộc 2 con phải học thêm, học kèm, học trung tâm từ lúc 5 tuổi đến bây giờ. Thời gian biểu một ngày của các con, ngoài việc ăn ngủ thì là việc học. Chơi bời trở thành điều quá xa xỉ đối với chúng.
Tôi vẫn nhớ năm con gái học lớp 4, vừa từ trường ra là tôi chở con thẳng đến trung tâm học tiếng Anh. Con hỏi tại sao các bạn được đi siêu thị, đi chơi, còn con thì chỉ có việc học? Tôi giải thích rằng học tập là điều tốt, sẽ giúp ích cho tương lai của con rất nhiều. Nhưng con buồn bã đáp lời rằng mình chỉ thích được đi chơi một buổi thôi, học nhiều làm con mệt mỏi quá.
Sau khi lấy chồng, tôi nghỉ ở nhà làm nội trợ toàn thời gian và đưa đón con đi học. Chồng tôi tài giỏi nên anh có ý coi thường vợ, thường cho rằng ngoài biết chợ búa bếp núc thì tôi chẳng biết gì cả. Sự coi thường đó thể hiện rõ bằng hành động và lời nói, có khi anh quát nạt vợ, chê bai vợ dốt ngay trước mặt các con. Các con tôi sợ bố, thương mẹ nhưng không dám bênh vực hay bảo vệ mẹ.
Ảnh minh họa
Năm nay con gái tôi học lớp 11, con trai học lớp 7. 2 đứa đều xa cách bố, không nói chuyện nhiều, không tâm sự nhiều. Mà chồng tôi ngoài hỏi han chuyện học hành của con thì cũng không biết nói chuyện gì nữa. Khi kiểm tra, thấy con học không được như ý muốn của mình là chồng tôi to tiếng mắng chửi. Con thi phải được điểm tối đa, trong lớp phải đứng đầu và nằm trong top 10 của trường thì anh mới hài lòng. Con gái tôi chịu áp lực từ bố quá lớn nên thường thức đêm học bài đến 1-2h sáng là chuyện bình thường.
Thấy con ghi vở không cẩn thận, tẩy xóa nhiều, chồng tôi chửi các con một trận. Bị bố mắng chửi, con gái tôi chỉ biết im lặng chịu đựng. Con trai thì khóc nức nở thu dọn lại sách vở bị bố ném vứt đi. Chửi con xong rồi, anh bỏ đi nhậu. Con gái chỉ nói một câu mà tôi đau đớn: "Sao mẹ không ly hôn cho rồi. 3 mẹ con sống với nhau vẫn sướng hơn sống cùng ông ấy". Nói rồi, con vùng vằng bỏ vào phòng, đóng cửa thật mạnh.
Tối đó, thấy phòng con gái vẫn còn sáng đèn, tôi định đem hộp sữa cho con. Nào ngờ con không có ở trong phòng. Tôi đi tìm thì thấy đèn phòng tắm còn sáng. Nhìn qua khe cửa, tôi hoảng loạn, run rẩy khi thấy con gái đang dùng dao lam, rạch từng đường trên cánh tay mình. Máu chảy nhỏ xuống nền nhưng sắc mặt con vẫn rất bình thản, cứ như đây là chuyện thường xảy ra.
Tôi ngã quỵ xuống nền nhà. Nghe tiếng động, con gái vội lấy áo mặc vào che kín tay rồi bước ra. Thấy tôi, con sững sờ rồi bật khóc nấc lên. Mẹ con tôi ôm lấy nhau mà khóc. Tôi rửa vết thương, dán băng keo cá nhân từng vết cắt mà nước mắt không ngừng rơi. Con gái một lần nữa hỏi tôi có thể đưa con về ông bà ngoại, cách xa bố không? Tôi im lặng. Con tỏ thái độ không phục nên hất tay tôi ra rồi bỏ vào phòng.
Thấy con như vậy, tôi xót xa không thể tả. Giờ tôi có nên ly hôn để đem lại cuộc sống bình thường cho các con không? Tôi chỉ sợ mình không thể nuôi nổi 2 con, đến lúc đó các con lại chịu thiếu thốn thì thiệt thòi cho con quá.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 1 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 2 ngày trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.